Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

NẾU


NẾU...!

Nếu đừng thao thức những đêm thâu
Nếu cõi lòng vơi hết giọt sầu
Nếu chẳng xót xa người đến muộn
Nếu thôi day dứt mộng qua mau
Nếu màu hoa thắm như ngày cũ
Nếu cuộc tình say tựa buổi đầu
Nếu tấm thân ta là đá sỏi
Thì tim đâu có nhói cơn đau !


Các bài họa:



SAO?

Sao còn trăn trở suốt canh thâu
Sao giữ trong tim một trái sầu
Sao chẳng quên đi bao khổ muộn
Sao lòng ôm mãi nỗi buồn mau
Sao không vồn vã đành quay mặt 
Sao lại làm ngơ đứng cúi đầu
Sao cứ lạnh lùng như đá sỏi
Sao đời chưa hết cảnh thương đau...
Trần Ngộ

XIN...!

Xin đừng trằn trọc suốt canh thâu
Xin chớ đầy vơi giọt lệ sầu
Xin hãy nhớ rằng duyên đã muộn
Xin ngừng  tiếc nuối mộng tàn mau
Xin hoa mãi nụ dù phai nắng
Xin tóc còn hương đến bạc đầu
Xin được một lần tha thiết ngỏ
Rồi thôi, im lặng giữ niềm đau !...
                        Phương Hà



MƠ…!

Mơ còn ngong ngóng đợi trăng thâu
Mơ để khăn ai đẫm mắt sầu
Mơ hẹn bến xưa chờ dẫu chậm
Mơ mong người cũ đến cho mau
Mơ nghe sóng biển tình ai đượm
Mơ lắng hồn thơ khúc nhạc đầu
Mơ biết kiếp người thân cát bụi
Nên tan cùng gió nhẹ không đau !

                                         Ngọc Tình


NGÀN TRÙNG...
Nhị niêm
Ngàn đêm thao thức suốt canh thâu
Ngàn ánh sao khuya gợi mối sầu
Ngàn giọt châu buồn chưa xóa vội
Ngàn dòng mực tím đã phai mau
Ngàn nụ tình xưa... khao khát cuối
Ngàn tia mắt ấm...đắm say đầu
Ngàn trùng...cách mặt mà quên hết
Đâu phải ngàn đời tim buốt đau!!!
                                Thy Lệ Trang
                              Massachusets

VẾT THƯƠNG NGÀY ẤY
Ta thường khắc khoải suốt canh thâu
Ta phải chia tay với nỗi sầu
Ta chẳng giận hờn thời đến muộn
Ta không trách móc kẻ đi mau
Ta sao cứ gợi tình yêu cũ ?
Ta lại luôn khơi kỷ niệm đầu !
Ta chợt nao nao dòng lệ thấm
Vết thương ngày ấy vẫn còn đau !
                                 Thục Nguyên




AI…?


Ai về trong mộng giữa canh thâu  
Ai rót vào tim cạn giọt sầu  
Ai buộc tơ hồng sao nhạt vội  
Ai se chỉ thắm lại phai mau  
Ai cài then gió chia duyen cụ  
Ai khóa thềm trăng cách mộng đầu  
Ai trải tâm hồn lên cát bụi  
Hãy đeem giông tố gói thương đau.  

Nguyên Triêu Dương



Lỡ...!

Lỡ đắng cay xin thời khắc thâu
Lỡ tim yếu đuối vướng u sầu
Lỡ câu hò hẹn lòng chôn kín
Lỡ khúc ân tình tim vỡ mau
Lỡ nhắc tàn tro giây phút cuối
Lỡ khơi hoa mộng buổi ban đầu
Lỡ duyên mai trúc xin an phận
Nếu bước chung đường e khổ đau!

                    Kim Phượng


          NẾU... !

          Nếu cỏi lòng bình thản tiếp thâu,
          Nếu đừng thao thức dạ thôi sầu.
          Nếu không day dứt người ly biệt,
          Nếu chẳng xót xa mộng vỡ mau.
          Nếu cuộc tình say như mới gặp,
          Nếu màu hoa thắm tựa ban đầu.
          Nếu lòng thanh thản thôi vương vấn,
          Thì trái tim tình chẳng nhói đau !

                             Đỗ Chiêu Đức.

VÌ...!

Vì ai trằn trọc suốt canh thâu
Vì vướng chia ly để khổ sầu
Vì nỗi xót xa tình chín muộn
Vì lòng ray rứt mộng tan mau
Vì hoa quỳnh thiếu vầng trăng bạc
Vì trái tim phai nguyện ước đầu
Vì trót mang thân là hạt bụi
Nên đành trôi nổi giữa dòng đau !...

                          Lộc Mai


Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Thơ họa: HẸN LẠI


HẸN LẠI
(Thơ họa)

Một lần gặp gỡ, một lần say
Cũng đủ tơ vương cả kiếp này
Ngao ngán đường trăng nhòa gót ngọc
Rã rời bóng nhạn khuất chân mây
Vừa mơ chửa trọn cơn hoang mộng
Đã nguyện cùng chung bước dạ đài
Ân ái trần gian đà chẳng đặng
Cõi tiên ta hẹn trải hoa đầy.

Bài xướng:
TƯƠNG GIAO

Muôn dặm quan hà muôn dặm say
Ruổi rong cho hết cuộc chơi này
Hắt hiu gió sớm tình hoa cỏ
Man mác hương chiều mộng nước mây
Sương khói chưa tan màu lữ thứ
Đỉnh chung còn đọng dấu chương đài
Hẹn nhau trên bước đời phiêu bạt

Hoa bút thời gian vẫn nở đầy.

   
                                Mặc Phương Tử



Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

QUÊ NGHÈO


QUÊ NGHÈO
(Ngũ độ thanh)

Đỏ quạch đồng chua cá quậy bùn
Quê nghèo bếp quạnh lửa chiều hun
Vườn phơi đất bạc chang mùa nắng
Gió cõng trời đông bủa hạt phùn
Một thuở làng trôi cùng ác lũ
Bao lần bão xát để oằn giun
Dù xa chốn cũ đà muôn nẻo
Vẫn giục lòng ta bước chửa chùn

Nguyễn Gia Khanh


Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

NGÙI TRÔNG (Họa)


NGÙI TRÔNG
(Ngũ độ thanh- Thơ họa)

Rộn rã đàn ve tỏa phố phường
Ngoài sân đỏ phượng nắng chiều vương
Kìa ai lối cũ dồn chân mỏi
Ngỡ bóng người xa trải dặm trường
Có phải đây còn thêu chữ mộng
Hay là đó cũng dệt lời thương
Hè trôi bỗng nghẹn lòng nhung nhớ
Đẫm lệ ngùi trông kẻ cuối đường.

Nguyễn Gia Khanh

                      
Bài xướng:

HÈ GIÃ BẠN
(Ngũ độ thanh)



Mỗi độ hè sang khắp bản phường

Ve chìa khúc nhạc tiễn hồn vương
Vô tình phượng nhả niềm tê tái
Bất nhẫn người gieo khúc đoạn trường
Tức tưởi quyên vò câu não ruột
Âu sầu lệ rót mảnh buồn thương
Cầm tay bạn hữu lòng lưu luyến

Giã biệt ngày xa khuất nẻo đường

                             Lê Đăng Mành


Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014


NHỚ BẠN
(Thuận- Nghịch độc)

Ta nhớ bấy rày bạn biết không ?
Thẩn thơ đêm thẹn nguyệt hoa lồng
Tà dương níu bóng nghiêng tàn hạ
Lạnh gối ôm lòng chạnh chớm đông
Xa cách mộng đời tình mấy thắm ?
Tủi buồn mùa phượng sắc bao hồng ?
Hòa chan giọt lệ nhòa mi mắt
Tha thiết gọi người mãi ngóng trông.

Đọc nghịch:

Trông ngóng mãi người gọi thiết tha
Mắt mi nhòa lệ giọt chan hòa
Hồng bao sắc phượng mùa buồn tủi ?
Thắm mấy tình đời mộng cách xa ?
Đông chớm chạnh lòng ôm gối lạnh
Hạ tàn nghiêng bóng níu dương tà
Lồng hoa nguyệt thẹn đêm thơ thẩn
Không biết bạn rày bấy nhớ ta ?


Nguyễn Gia Khanh

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

LẮNG TIẾNG THỜI GIAN


LẮNG TIẾNG THỜI GIAN

Lắng nghe hối hả bước thời gian
Gõ cửa, đêm trơ sắc úa tàn
Có phải vó câu người lữ thứ
Hay là phách nhịp khúc quan san
Niềm xa khó cản dòng châu ứa
Bóng cũ khôn ngăn mộng điệp tràn
Thao thức thâu canh vò gối lạnh
Nén lòng mà bật tiếng cười khan.

Nguyễn Gia Khanh
                   

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

NIỀM XƯA


NIỀM XƯA
(Thơ họa)

Người đã bao lần nhớ chốn xưa
Và bâng khuâng mấy phút giao mùa ?
Tiếng ve ngày ấy dù xa vắng
Bóng nhạn thu này mặc nhặt thưa
Chỉ có tim yêu hoài thổn thức
Dù không lá thắm nữa đong đưa
Cuộc đời cũng tựa muôn bài toán
Để nỗi chờ mong hóa lũy thừa!

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

NHỚ NỖI XƯA

Chẳng thể nào nguôi nhớ nỗi xưa
Xuân trôi từ đấy đã bao mùa
Trăng vàng vẫn nhuốm dòng sông cũ
Chiều tím còn in cánh nhạn thưa 
Thảng thốt nghe trao lời giã biệt
Bàng hoàng lắng bước lúc xa đưa
Đoạn tình ai ngỡ thành thiên cổ
Khắc khoải hoài mong...mấy cũng thừa !

                                  Lê Quốc Thọ


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang