Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !
Hiển thị các bài đăng có nhãn LỤC BÁT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LỤC BÁT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2022

Rơi Lệ Ru Người

 


 

RƠI LỆ RU NGƯỜI*

(Tập danh 65 bài hát của Trịnh Công Sơn)


EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG

PHÔI PHA..HẠ TRẮNG mà thương SAO CHIỀU

RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP  mùa yêu

Nghe LỜI BUỒN THÁNH chạnh điều đam mê

Còn đây MỘT CÕI ĐI VỀ

LỜI THIÊN THU GỌI dầm dề ƯỚT MI

Ân tình ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

TÌNH YÊU TÌM THẤY những gì VƯỜN XƯA ?

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2021

Ru Lòng

 



RU LÒNG

   

   Đi tìm giữa chốn nhân sinh

Chắt chiu một chút chân tình đầu môi !

  Mặc cho sông vẫn lở bồi

Trăng xưa ai bẻ làm đôi cũng vầy.


  Xin làm con sóng thơ ngây

Chẳng đành xao động, vơi đầy dòng xưa

  Xin làm mát những chiều mưa

Tắm mồ hôi mẹ, nắng trưa nhọc nhằn... 

                          *

  Gục vào dĩ vãng ăn năn

Gói niềm đau cũ níu oằn câu thơ.


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Tư, 9 tháng 12, 2020

Tập Kiều


 

ĐỢI CHỜ

(Tập Kiều)*


Tiễn đưa một chén quan hà (câu 1499)

Trông vào đau ruột, nói ra ngại lời (1948)

Buồn trông phong cảnh quê người (565)

Mênh mông nào biết biển trời nơi nao (2830)

Người lên ngựa, kẻ chia bào (1519)

Ngập ngừng mới gửi thấp cao sự lòng (2548)

Thôi còn chi nữa mà mong (855)

Nghìn vàng thân ấy, dễ hòng bỏ sao (2840)

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

Tương Tư (Lục Bát Thuận-Nghịch độc)



TƯƠNG TƯ
(Thuận- Nghịch độc)

Chao đèn bóng dõi hồn trơ
Nao nao lòng chạnh giấc mơ canh trường
Song đào buốt lạnh thu sương
Phòng khuê nêm lệ, nhạt hương sen đài
Thềm in chiếc bóng hồn mai
Đêm cài vàng mộng, gió cài then mây
Giăng sầu rũ liễu hao gầy
Hằng gương hoen bóng, gió mây hoen lòng
Chen sầu gối lẻ cùng đong
Tiên thề rời rạc, mỏi mong phương ngàn
Hơi im, tiếng vắng tơ đàn
Môi tràn sầu lệ, gối tràn hàn sương
Châu- Trần giọt đắng quỳnh tương
Dâu ngàn mờ mịt, dặm trường phai phôi
Tơ chùng phím, bóng chùng đôi
Mờ xa trông nẻo núi đồi giăng mây
Mông mênh trỗi nhớ vơi đầy.

Đọc ngược:

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

Thà...!


THÀ…!

Thà làm ngọn gió heo may
Ru hồn lá úa lắt lay thu vàng
Thà làm hạt cát liêu hoang
Cho người xây mộng dã tràng…thế thôi !
Thà tôi cũng chẳng là tôi
Thà em cũng chẳng là người trong mơ.


Nguyễn Gia Khanh

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

MỘT LẦN

 

MỘT LẦN

Một lần gõ cửa tim ai
Trăm năm để nhớ , để phai... một lần
Đường đời rộn rã bước chân
Bâng khuâng ngoái lại, một lần dở dang
Một lần người đã sang ngang
Bến kia, đò ấy lỡ làng đôi nơi
Người đi cánh nhạn xa vời
Vầng trăng gửi lại nửa trời thương yêu
Duyên trầu chưa thắm cùng cau
Trúc Mai còn đó nặng sâu đắp bồi
Một lần người lại nhớ người
Tóc sương tìm sợi xanh ngời cho nhau
Một lần thôi! đến mai sau
Còn thương còn nhớ , còn đau ...một lần!

Nguyễn Gia Khanh


Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

NHỚ MẸ



NHỚ MẸ!

Nửa đời sương nhuốm tóc xanh
Rưng rưng gọi Mẹ! bỗng thành ngây thơ
Lần tìm bóng mẹ trong mơ
Liêu xiêu thân hạc, gầy gò vóc mai
Nỗi nhà xưa nặng oằn vai
Chợ xa, đồng vắng giêng hai nhọc nhằn
Ấm nồng mái rạ phên ngăn
Cho con giấc mộng thiên thần say sưa
Thân cò lặn lội sớm trưa
Giọt mồ hôi mẹ thấm chua vại cà!
Lòng riêng, riêng những xót xa
Dành con tiếng hát, bài ca làm người
Con đi bao chốn,bao nơi
Vẫn mơ được thấy nụ cười dăn deo!
Chiều nghe tiếng hát quê nghèo
Buồn tênh như tiếng vạc gieo giữa trời:
“...Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm lỡ bước, biết người nào lo…”
Bến xưa đã vắng con đò
Xót xa gọi Mẹ! xát vò tâm can
Chợt trông thỏ lặn non ngàn
Gối nghiêng lắng giọt lệ tràn bâng khuâng
Mẹ ơi ! người mãi là trăng!
Trong con không tắt một vầng tinh khôi!

Nguyễn Gia Khanh


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang