MẶC BÓNG TÀ DƯƠNG
(Ngũ độ thanh)
Đón tuổi mình sang ngưỡng lục tuần
Buồn vui lãnh trọn bấy
mùa xuân
Đêm đà đủ ấm vàng kê
mộng
Áo cũng vừa quen đỏ
bụi trần
Bởi dạ còn mơ tình
khoáng lãng
Nên đời chẳng chịu
kiếp trầm luân
Hồn yêu vẫn sánh ngàn
hoa lệ
Mặc bóng tà dương đã
phủ dần.
Nguyễn
Gia Khanh
Các
bài họa:












