Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

Tình Quê / Xướng: Trần Như Tùng


TÌNH QUÊ

Hãy ghé ơi người ! hãy ghé đây!
Tình quê tựa bát nước đong đầy
Say sưa cánh nhạn, mùa hoa trái
Mộc mạc hương đồng, sắc cỏ cây
Mộng tỏa lòng trao hồn lại ửng
Em cười nắng nhuộm má càng hây
Trời xa dẫu nhuốm màu vàng vọt
Vẫn ước mai ngày sạch bóng mây.

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Thơ vui: Cùng Mê...Xèo / Xướng: Như Thu



CÙNG MÊ…XÈO

Nũng nịu ôm chàng, thiếp khẽ reo
Mình ơi ! thích lắm cái anh…xèo
Thương chồng mấy bận mồm đành gác
Tủi vợ bao ngày giỏ phải treo
Sáng đợi lương về chiều rảo chợ
Người đong bánh đổ kẻ nêm lèo
Hành tây, nấm, giá, dừa, Ba rọi…
Một bữa ta cùng sướng ối eo!

Nguyễn Gia Khanh

Bài Xướng:

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Vì Chung Bọc Trứng / Xướng: Lê Quốc Thọ



CHUNG BỌC TRỨNG

Miền Trung khúc ruột mãi thương đau
Giữa lũ ta càng thấu hiểu nhau
Nghĩa nặng người xa nào nhạt sắc
Tâm trong nước đục chẳng phai màu
Dù cho phận kiếp đen như mực
Chớ để ân tình bạc tựa thau
Một miếng tương thân khi hoạn nạn
Vì chung bọc trứng thuở ban đầu.


Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Cứ Tưởng Phượng Hoàng / Xướng: Phạm Kim Lợi



CỨ TƯỞNG PHƯỢNG HOÀNG

Cứ tưởng rằng ông giống Phượng hoàng
Ai dè cũng rặt lũ chồn hoang
Tìm nơi đặt chỗ cho con quý
Hạ cánh về hưu nghĩ kế xoàng
Chức trọng danh ô phơi khắp chốn
Thuyền tham bạc thối chất đầy khoang
Ngày mai những kẻ bất nhân ấy
Phát súng lương tri sẽ quyết… “đoàng” !

Nguyễn Gia Khanh


Bài xướng:

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Thương Quê / Xướng: Huy Vụ


THƯƠNG QUÊ

Miền Trung vẫn cứ khổ hoài sao ?
Bão lũ nào thương tiếng thét gào
Xót cảnh người trôi lòng tựa xé
Ngùi cơn nước cuốn ruột như bào
Dân tình khiếp đảm qua bao trận
Thủy tặc điên cuồng quất mấy đao
Nắng hạn mưa chìm, âu trọn kiếp
Nhìn quê lệ xót lại tuôn trào.

Nguyễn Gia Khanh

Baì xướng:

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Hẹn Đông / Xướng: Thy Lệ Trang



HẸN ĐÔNG

Bên song bông tuyết đã rơi đầy
Hẹn bạn đông về lại thỏa say
Chốn cũ đà muôn cơn gió lạnh
Thềm xưa vẫn một bóng trăng gầy
Hồn côi lửa mộng vừa khơi ấm
Gối lẻ hương lòng vội rụng phai
Bấc rít từng đêm lùa nỗi nhớ
Người xa để vắng những canh dài !


Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

Ngẫm Đời / Xướng: Liêu Đình Tự



NGẪM ĐỜI
(Bát vĩ đồng vận, họa y đề)

Thế sự chen nhau cái ghế ngồi
Hết quan trở lại phận dân thôi
Thà vui lẻ bóng cùng đêm tối
Hơn sống chung lưng với bạn tồi
Đến chết lòng tham nào có đổi
Buông chiều tiếng hão há không trôi
Xem khinh lợi lộc như sương khói
 Khỏi hổ thanh danh, thẹn giống nòi.

Nguyễn Gia Khanh


 Bài xướng:

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Tình Lỡ / Xướng: Liên Nguyễn



TÌNH LỠ
(Ngũ độ thanh)

Một phút xiêu lòng để mãi đau
Tình xưa nẻo úa đã chen màu
Mùa hoa dẫu thắm đành hoen dậu
Lửa mộng chưa tàn nỡ mất nhau
Lỗi hẹn - vì dâng lời ngỏ cuối
Thầm yêu - chấp nhận kẻ về sau
Rưng buồn lệ tủi tràn môi đắng
Ước nguyện thêm sầu bởi lỡ trao.


Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Dấu Xưa / Xướng: Cao Bồi Già



DẤU XƯA

Thềm khuya nguyệt khuyết đã trôi dần
Sương thấm vai gầy đẫm áo manh
Chốn cũ thu đi mờ bóng nhạn
Đêm dài bếp ủ lạnh hơi than
Vần thơ trọn kiếp còn dang dở
Ngõ mộng riêng ta vẫn muộn màng
Giở phím đàn xưa tìm kỷ niệm
Nghe lòng võng động khúc òa vang.


Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Thanh Liêm / Xướng: Liêu Đình Tự



THANH LIÊM

Thanh liêm – đức ấy được bao ông
Của báu kề môi chẳng động lòng
Tư Hãn từ châu người bảo dại
Duyên Lăng tặng kiếm kẻ rằng ngông (*)
Dù cho thế sự đầy tâm bạc
Vẫn giữ con tim thắm máu hồng
Khí tiết cổ nhân treo mãi đó
Sao đời không học để ghi công ?

Nguyễn Gia Khanh


(*)-Tư Hãn làm quan giữ thành nước Tống, có kẻ biếu ông viên ngọc quý ông không nhận, người ấy cố nài, ông bèn nói: “ Nhà ngươi cho ta của báu, ta cho tính không tham là của báu, âu là ngươi cứ đem về đi, của báu của ai nấy giữ, như thế cả hai đều còn của báu, chẳng hơn sao ?”

-Duyên Lăng ở nước Ngô đi sứ ở nước Tấn, ghé qua chơi vua nước Từ, vì thấy Duyên Lăng có thanh bảo kiếm có ý muốn xin nhưng không dám nói, Duyên Lăng hiểu ý nhưng vì còn phải đi sứ nên chưa dâng được.Sau khi quay về  không ngờ  vua Từ đã chết, Duyên Lăng mang bảo kiếm đặt bên mộ ông rồi ra về!

Bài xướng:
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang