TRĂN TRỞ
(Ngũ độ thanh)
Lỡ dấn thân vào vực thẳm sâu
Niềm xưa lạnh ngắt cả tim sầu
Trông về ngõ hạ mờ phai bóng
Bỏ lại hiên chiều ướt đẫm ngâu
Vỡ mảnh thề trao vàng úa mộng
Vầy cơn gió trở bạc hoen đầu
Bên thềm mỏi ngóng mùa trăng cũ
Một nỗi đau này biết gửi đâu.
Nguyễn Gia Khanh
BÀI XƯỚNG:












