Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020
Nợ Lòng Khó Trả
Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020
Mộng Phai
MỘNG PHAI
(Thuận nghịch độc)
Hương nhụy hết rồi vắng bướm hoa
Lãng quên đành mộng để phai nhòa
Đường ken lá bủa mờ trăng ấy
Cảnh dõi đêm vầy lẻ bóng "qua"
Thương bậu ngẫm càng trông bấy lại...
Đợi ai buồn quá nhớ sao mà...
Phường chung hẳn đó cùng dâu bể
Sương khói rã tình bởi cách xa.
Đọc ngược :
Xa cách bởi tình rã khói sương
Bể dâu cùng đó hẳn chung phường
Mà sao nhớ quá buồn ai đợi
Lại bấy trông càng ngẫm bậu thương
"Qua" bóng lẻ vầy đêm dõi cảnh
Ấy trăng mờ bủa lá ken đường
Nhòa phai để mộng đành quên lãng
Hoa bướm vắng rồi hết nhụy hương.
Nguyễn Gia Khanh
***
BÀI XƯỚNG :
Thứ Hai, 14 tháng 12, 2020
Thẹn Một Giấc Xuân
THẸN MỘT GIẤC XUÂN
Mới nửa chừng xuân đã chợt già
Hiên chiều ngoái lại ngẫm đời ta
Dù quên bữa ngỏ lời non nước
Vẫn nhớ mùa yêu thuở ngọc ngà
Tủi mộng mơ này ôm bóng vỡ
Nên lầm lỡ ấy đợi người tha
Ngồi khơi bếp cũ ngùi tro lạnh
Thẹn những lần vương bước hải hà.
Nguyễn Gia Khanh
***
BÀI XƯỚNG :
Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2020
Đông Về Nhớ Mẹ
(Thuận nghịch độc)
Đêm từng ngóng mẹ vắng nhà nay
Cảnh nhuốm sầu đông xót bấy rày
Thềm đợi cháu khoe màu áo đỏ
Gió vầy nương rụng lá trầu cay
Thêm buồn để mộng vương chiều sớm
Lại ngẫm ngồi đong tủi tháng ngày
Mềm dạ luống ta hồn mãi chạnh
Êm nào giấc ngủ khiến cuồng quay.
Đọc ngược :
Quay cuồng khiến ngủ giấc nào êm
Chạnh mãi hồn ta luống dạ mềm
Ngày tháng tủi đong ngồi ngẫm lại
Sớm chiều vương mộng để buồn thêm
Cay trầu lá rụng nương vầy gió
Đỏ áo màu khoe cháu đợi thềm
Rày bấy xót đông sầu nhuốm cảnh
Nay nhà vắng mẹ ngóng từng đêm.
Nguyễn Gia Khanh
***
CÁC BÀI HỌA :
Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020
Thiếu Nữ Với Mùa Đông
THIẾU NỮ VỚI MÙA ĐÔNG
Đã thoảng bên thềm ngọn gió đông
Hồn yêu để má lại thêm hồng
Trông chiều gió thổi bay tà lụa
Vẳng tiếng em hò vọng bãi sông
Chợt nghĩ hoài nên người khách trẻ
Càng say mãi bởi áo vai bồng
Nao lòng thấy cảnh sầu bao nỗi
Gối lạnh thương đời vẫn bỏ không.
Nguyễn Gia Khanh
***
BÀI XƯỚNG :
Tiễu Trừ COVID Phú
TIỄU TRỪ COVID PHÚ
Chợt hay !
Trái đất đen bóng Cô vi
Khăn tang trắng trời Vũ Hán !
Thế thái vô minh
Nhân loài bất mãn
Xôn xao bốn cõi, kẻ Giáo sư, người Tiến sỹ, tìm cách chống ngừa
Nháo nhác muôn dân, nơi phố thị, chốn thôn quê, kiếm phương di tản
Người Nam khiếp đảm giận lũ tiểu nhân
Thế giới quay cuồng lo cơn đại nạn
Lòng người càng lắm âu lo
Dịch giã lại nhiều hung hãn
Vắc xin thì bò tựa ốc tựa sên
Vi rút cứ trườn như trăn như rắn
Sáng vừa nghe tràn đến Hàn Quốc, Hồng Kông
Chiều đã thấy mò sang Đài Loan, Nhật Bản
Buồn trông!
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2020
Nhòa Nhạt Bóng Câu
NHÒA NHẠT BÓNG CÂU
Song chiều dõi bóng nhạt nhòa câu
Rỏ khúc đàn thêm vỡ mộng đầu
Nhạn lảng xa mờ nơi viễn xứ
Mi buồn ướt đẫm giọt hàn châu
Thềm ngơ ngẩn xót nhành hoa lạc
Gác phũ phàng treo mảnh nguyệt sầu
Lỡ cuộc tương phùng ai đó ngỏ
Bây giờ chốn cũ biết tìm đâu.
Nguyễn Gia Khanh
***
BÀI XƯỚNG:
Thứ Tư, 9 tháng 12, 2020
Tập Kiều
ĐỢI CHỜ
(Tập Kiều)*
Tiễn đưa một chén quan hà (câu 1499)
Trông vào đau ruột, nói ra ngại lời (1948)
Buồn trông phong cảnh quê người (565)
Mênh mông nào biết biển trời nơi nao (2830)
Người lên ngựa, kẻ chia bào (1519)
Ngập ngừng mới gửi thấp cao sự lòng (2548)
Thôi còn chi nữa mà mong (855)
Nghìn vàng thân ấy, dễ hòng bỏ sao (2840)
Thứ Ba, 1 tháng 12, 2020
Tiếc Gì Cuộc Huyễn / Họa: Nhiều Tác Giả
TIẾC GÌ CUỘC HUYỄN
Mộng ngỡ như là lửa mới nhen
Từng đêm trận gió tả tơi đèn
Soi rời rã cảnh thêm ngùi bóng
Dỗ ngả nghiêng đời lại chuốc men
Chắc thuở rồ ga nào phận nghĩ
Rồi xe tuột dốc chẳng phương chèn
Chân trần nhẹ nhõm buông dày cỏ
Chả thiết tha gì cuộc huyễn chen.
Nguyễn Gia Khanh
CÁC BÀI HỌA :
***












