Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

Sinh Nhật 64

 



.SINH NHẬT 64


Gỡ lịch ngày sang mới hiểu là...

Sinh thần cũng lại đến rồi nha

Hèn chi mạng báo nhiều hoa nhỉ 

Chắc hẳn người mong rạng lão mà

Nhận mẩu tiên hồng thơm nghĩa ấy

Chia bầu rượu ảo ấm lòng ta

Thì đâu phải ước nhiều thi vị

Chỉ bấy tình thôi cũng đượm đà.


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2021

Giấc Mộng Chưa Tròn

 


GIẤC MỘNG CHƯA TRÒN


Vần thơ gậm nhấm não thêm mòn

Bỗng chạnh câu thề với biển non

Ngắm nẻo trần gian hồn vẫn thẹn

Lần trang kỷ niệm bóng đang còn

Hoa gầy một thuở xa tình bướm

Nẻo cũ bao mùa lặng gót son

Nhặt lá vàng rơi đầy ngõ nhỏ

Chờ trăng mộng ấy mãi chưa tròn.


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Hai, 6 tháng 9, 2021

Mộng Thầm


                         MỘNG THẦM 

(Thuận nghịch độc) 


Sa lầy vẫn gượng để sầu tiêu

Bước rã rời khi bóng ngả chiều

Hòa lệ tủi đêm tình khúc dỗ

Đến hè khơi phượng lửa lòng thiêu

Xa hoài bạn cũ hiên vầy dấu

Lặng mãi trời xưa gió bỏ diều

Ngà ngọc dẫu thu vàng ruộm lối

Ta còn chỉ biết mộng thầm yêu.


Đọc ngược :


Yêu thầm mộng biết chỉ còn ta

Lối ruộm vàng thu dẫu ngọc ngà

Diều bỏ gió xưa trời mãi lặng

Dấu vầy hiên cũ bạn hoài xa

Thiêu lòng lửa phượng khơi hè đến

Dỗ khúc tình đêm tủi lệ hòa

Chiều ngả bóng khi rời rã bước 

Tiêu sầu để gượng vẫn lầy sa.


Nguyễn Gia Khanh


Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Nhặt Màu Kỷ niệm




NHẶT MÀU KỶ NIỆM 


Mỗi sáng ngồi hiên nhặt tuổi già

Ôn từng kỷ niệm nhói lòng ta

Nhìn trăng viễn xứ hoài mong chỉ...

Chuốc mộng hoàng lương mãi tưởng là...

Mảnh giấy tan tành không nỡ họa

Âm đàn lạc lõng chẳng buồn ca

Đường xa dẫu nhuộm ngàn sương trắng

Một bóng người xưa vẫn chửa nhòa.


Nguyễn Gia Khanh


Nỗi Đau Mùa Cũ

 


            NỖI ĐAU MÙA CŨ

(Thuận nghịch độc )


Lơi lả dẫu chiều cợt gió mây

Phận duyên sầu nỗi khổ tâm thầy

Rời nghiên bút nỡ thơ chan lệ

Trở nghĩa ân đành kẻ rút dây

Khơi mãi dấu tình vương gối lẻ

Chạnh thêm hồn bướm ngỏ hoa gầy

Dời sao núi được dù công gắng

Rơi ngọc tiếc đời trót mộng vây.


Đọc ngược :


Vây mộng trót đời tiếc ngọc rơi

Gắng công dù được núi sao dời

Gầy hoa ngỏ bướm hồn thêm chạnh

Lẻ gối vương tình dấu mãi khơi 

Dây rút kẻ đành ân nghĩa trở

Lệ chan thơ nỡ bút nghiên rời

Thầy tâm khổ nỗi sầu duyên phận

Mây gió cợt chiều dẫu lả lơi. 


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Chuyện Chàng Nàng

 



         CHUYỆN CHÀNG NÀNG

(Lưỡng đầu xà nghịch thiệt) 


Nàng vắng thềm xưa nhạt nắng vàng

Đang sầu lại nhớ buổi đầu sang

Tháng dư biết liễu đà thư dáng

Đàng hẹp tìm hoa vẫn đẹp hàng

Bến đậu neo tình mong bậu đến

Thang nguyền lỡ nhịp rẽ thuyền ngang

Thắm đêm ấy mộng hồn thêm đắm

Càng chạnh càng mơ bước cạnh chàng.


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2021

Chạnh Niềm Trắc Ẩn

 



CHẠNH NIỀM TRẮC ẨN 

Tủi những linh hồn lạnh khói hương 

Mà thêm não nuột cả can trường 

Vai gầy vợ yếu vành tang phủ

Ngõ nhỏ đêm dài tiếng kệ vương

Cứ mỗi người đi vì yểu mệnh 

Là bao nỗi xót bởi vô thường 

Ôm niềm trắc ẩn bên chiều ngẫm

Chạnh hỏi sao đời lắm nhiễu nhương. 


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2021

Ấm Màu Hoa Trắng

 


ẤM MÀU HOA TRẮNG

(Thuận nghịch độc) 


Hoa màu trắng lại gửi về ai

Mãi nhắc lòng ta ngực ấm cài

Lòa mắt mẹ xưa mòn mỏi ngõ

Lạnh hồn con lắm guộc gầy vai

Xoa thầm dạ tủi khi người vắng

Trải lặng đời thương lệ ngấn dài

Nhòa nhạt cảnh ngâu chiều gió trở

Qua ngày dẫu ảnh bóng mờ phai.


Đọc ngược :


Phai mờ bóng ảnh dẫu ngày qua

Trở gió chiều ngâu cảnh nhạt nhòa 

Dài ngấn lệ thương đời lặng trải 

Vắng người khi tủi dạ thầm xoa

Vai gầy guộc lắm con hồn lạnh

Ngõ mỏi mòn xưa mẹ mắt lòa

Cài ấm ngực ta lòng nhắc mãi

Ai về gửi lại trắng màu hoa.


Nguyễn Gia Khanh


Thứ Năm, 12 tháng 8, 2021

Ngỡ Mộng Thu Xưa

 


NGỠ MỘNG THU XƯA

(Thuận nghịch độc) 


Sang mùa ngóng nhạn bóng dần thưa

Lại gửi về thu mộng ngỡ vừa...

Vàng võ cảnh khơi thềm  lá rụng

Sụt sùi ngâu thoảng gió chiều đưa

Mang sầu trọn kiếp vương tình huyễn 

Ruổi bước phờ đêm tủi lệ thừa

Càng cũ chuyện đau càng mãi nhớ

Ngang đò lỡ phận tiếc hoài xưa.


Đọc ngược :


Xưa hoài tiếc phận lỡ đò ngang

Nhớ mãi càng đau chuyện cũ càng

Thừa lệ tủi đêm phờ bước ruổi

Huyễn tình vương kiếp trọn sầu mang

Đưa chiều gió thoảng ngâu sùi sụt 

Rụng lá thềm khơi cảnh võ vàng

Vừa ngỡ mộng thu về gửi lại

Thưa dần bóng nhạn ngóng mùa sang.


Nguyễn Gia Khanh



Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2021

Sài Gòn Ơi !


SÀI GÒN ƠI ! 


Sài Gòn ơi ! Chưa có tự bao giờ 

Muôn cặp mắt thức chờ cùng đêm trắng

Rùng rợn quá ! Tiếng còi vang phố lặng

Hình như ai...vừa vắng giữa trời đêm


Sài Gòn ơi ! Máu chảy cũng ruột mềm

Nên chẳng nỡ vần thơ êm mãi viết

Mớ rau nhỏ cho chuỗi ngày khốc liệt 

Hơn vạn lời thao thiết gió cùng trăng


Sài Gòn ơi ! Rồi nắng sẽ tan băng

Trong lận đận tim càng thêm nóng bỏng

Qua giông bão sông xưa đà lặng sóng

Cơn lũ nào chẳng đọng những phù sa


Lại trả em màu áo chửa phôi pha 

Bài thơ mới mặn mà trao em đọc

Vết thương cũ đang lành thôi đừng khóc

Xuân sẽ về ơi Hòn ngọc Viễn Đông !


Nguyễn Gia Khanh


Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang