THANH
LIÊM
Thanh liêm – đức ấy được bao ông
Của báu kề môi chẳng động lòng
Tư Hãn từ châu người bảo dại
Duyên Lăng tặng kiếm kẻ rằng ngông (*)
Dù cho thế sự đầy tâm bạc
Vẫn giữ con tim thắm máu hồng
Khí tiết cổ nhân treo mãi đó
Sao đời không học để ghi công ?
Nguyễn Gia Khanh
(*)-Tư Hãn làm
quan giữ thành nước Tống, có kẻ biếu ông viên ngọc quý ông không nhận, người ấy
cố nài, ông bèn nói: “ Nhà ngươi cho ta của báu, ta cho tính không tham là của
báu, âu là ngươi cứ đem về đi, của báu của ai nấy giữ, như thế cả hai đều còn
của báu, chẳng hơn sao ?”
-Duyên Lăng ở
nước Ngô đi sứ ở nước Tấn, ghé qua chơi vua nước Từ, vì thấy Duyên Lăng có
thanh bảo kiếm có ý muốn xin nhưng không dám nói, Duyên Lăng hiểu ý nhưng vì
còn phải đi sứ nên chưa dâng được.Sau khi quay về không ngờ vua Từ đã chết, Duyên Lăng mang bảo kiếm đặt
bên mộ ông rồi ra về!
Bài xướng: