Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

THU MÃI CỢT ĐÙA

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh mùa thu

THU MÃI CỢT ĐÙA
    (Thuận-Nghịch độc)

Đọc xuôi:

Chùa vọng mõ nghe thoáng dặt dìu
Gió hiu hiu gợn chút hoang liêu
Đưa chân bước vội người xa nẻo
Rụng nắng tàn xưa bạn vắng chiều
Mùa cuối mộng tan lòng nhói buốt
Vụ đầu hoa đổ giậu nghiêng xiêu
Thưa mây bóng nhạn tin mòn mỏi
Đùa cợt mãi thu ? nét diễm kiều.

Đọc ngược:

Kiều diễm nét thu mãi cợt đùa
Mỏi mòn tin nhạn bóng mây thưa
Xiêu nghiêng giậu đổ hoa đầu vụ
Buốt nhói lòng tan mộng cuối mùa
Chiều vắng bạn xưa tàn nắng rụng
Nẻo xa người vội bước chân đưa
Liêu hoang chút gợn hiu hiu gió
Dìu dặt thoáng nghe mõ vọng chùa.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

LỀU CHÕNG LÊN ĐƯỜNG

Sĩ tử đồ đạc lỉnh kỉnh ra Hà Nội để thi đại học.

LỀU CHÕNG LÊN ĐƯỜNG
          

Lều chõng lên đường đi nhé con!
Dặm xa thân liễu luống bồn chồn
Mười hai năm học lo thao thức
Ba bốn ngày thi đợi mỏi mòn
“Khổ luyện, thành tài”- vui phụ mẫu
“Vinh quy, bái tổ”- rạng gia môn
Đăng khoa ước được tên đề bảng
Báo tiệp tin đưa hẳn dập dồn !

Nguyễn Gia Khanh

Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

HẠ BUỒN


HẠ BUỒN
(Thuận-Nghịch độc)

Đọc xuôi:

Thờ thẫn nhớ ai để quặn lòng
Hạ buồn thêm tủi mắt chờ mong
Tơ buông nắng nhạt chiều nghiêng ngả
Bước dục người xưa mộng chất chồng
Hờ hững khéo khen tình nỡ chẳng...
Dối gian toan ngoảnh mặt đành không...
Mơ tan đã biết vì xa cách
Giờ đến bấy thôi, bến đổi dòng.

Đọc ngược:

Dòng đổi, bến thôi bấy đến giờ
Cách xa vì biết đã tan mơ
Không đành... mặt ngoảnh toan gian dối
Chẳng nỡ... tình khen khéo hững hờ
Chồng chất mộng xưa người dục bước
Ngả nghiêng chiều nhạt nắng buông tơ
Mong chờ mắt tủi thêm buồn hạ
Lòng quặn để ai nhớ thẫn thờ.

Nguyễn Gia Khanh 

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

ĐÀNH NHÉ


ĐÀNH NHÉ !

Gặp gỡ nhau đây, luống ngậm ngùi
Ân tình ngày ấy chửa phai phôi
Niềm xưa bổi hổi say thêm nỗi
Mộng cũ lao xao biếc lại chồi
Hương lửa chưa nồng nàn dưới gối
Đá vàng đã nhạt nhẽo đầu môi
Tay trong tay vẫn xa vời vợi
Đành nhé thuyền ơi ! ván đóng rồi.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

PHƯỢNG XƯA


PHƯỢNG XƯA
( Thuận- Nghịch độc)

Đọc xuôi:

Xưa phượng nhớ hè đỏ mỏi mong
Tả tơi chiều muộn sắc phai hồng
Lùa theo gió tủi hoa rơi rụng
Bước mãi đêm sầu kẻ đợi trông
Mưa trút mộng lòng tan nát mộng
Bút lưu dòng chữ ngả nghiêng dòng
Mùa qua đã nhạt màu ân ái
Thưa nhặt giọt buồn đọng mắt trong.

Đọc ngược:

Trong mắt đọng buồn giọt nhặt thưa
Ái ân màu nhạt đã qua mùa
Dòng nghiêng ngả chữ dòng lưu bút
Mộng nát tan lòng mộng trút mưa
Trông đợi kẻ sầu đêm mãi bước
Rụng rơi hoa tủi gió theo lùa
Hồng phai sắc muộn chiều tơi tả
Mong mỏi đỏ hè nhớ phượng xưa.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

BÀNH TRƯỚNG PHÚ


                                           BÀNH TRƯỚNG PHÚ   

Đã hay:
Thế sự khi động có khi yên
Đất trời lúc mưa rồi lúc nắng.

Vẫn biết:
Từ kim cổ, ngôi Hán Đế dù muôn vẻ, muôn màu
Mà trước sau, mộng Bá quyền vẫn một tuồng, một hạng!

Ta đã cùng ngươi:
Hai nước anh em
Một màu cờ Đảng.
Từng đồng chí, kết nghĩa bang giao
Từng Mác-Lê, chung trường Cách mạng
Đêm tung chăn, cùng đón làn gió sang mùa
Ngày mở mắt, cùng nghe tiếng gà gáy sáng.

Vậy mà:
Chữ “thân tình” ngươi đã để đá nát , vàng phai
Câu “Bốn tốt” ngươi xem như mây trôi, gió thoảng.
Thấy của tối mắt, mơ Biển Đông, tròng ngươi ngước đăm đăm
Lấy chợ bỏ nhà, mộng “Chín Khúc” dãi ngươi tuôn lênh láng.
Mượn gió bẻ măng, ngươi cướp Hoàng Sa, càng phơi rõ tâm địa bá quyền
Được chân lân cổ, ngươi đặt Giàn khoan, để thè dài “lưỡi bò” bành trướng.
Đưa bài “Vu khống” hòng tráo quốc thành gà
Lấy chước “Đã rồi” tính đem ngưu hóa tượng
Rắp tâm Vương Bá, đe lâu dù không người sợ, cũng lộng giả thành chân,
Mượn chuyện Tăng Sâm,nói lắm cũng có kẻ tin, mà thay đen đổi trắng.
Lại cứ lo tranh chiếm hết Sen-ca-cự, Gạc ma
Sao không biết giữ cho yên Tân Cương, Tây Tạng?

Lại nữa:
Mộng bá quyền, ngươi thòi bụng mèo mả , gà đồng,
Phá kinh tế, ngươi giở trò mạt cưa, mướp đắng
Không trừ miếng hôi tanh
Chẳng ngán tuồng hạ đẳng
Tung tin, tung tiền giả,tung hóa chất...trò dơ này, lũ quỷ còn kém “ngộ” muôn lần
Mua đỉa,mua sừng trâu,mua lá hồi...dạ thối ấy, loài ma phải tôn ngươi nhất bảng!
Cứ tưởng ,thân xác nhà ngươi đều là giống phượng ,giống công
Đâu ngờ, dạ tâm hạng ngươi cũng rặt loài ruồi, loài nhặng  
Thấy thịt là bâu, chẳng ớn danh thối, tiếng hư
Thấy tanh không trừ, đâu lo kẻ la, người mắng

Ta đây nghĩ:
Dù nhà ngươi muốn biến có thành không
Mà bụng ta mong bớt thù thêm bạn
Mở lượng hải hà, ta cho ngươi Bauxite Tây Nguyên
Thêm lòng từ tâm, ta đãi ngươi Formosa Vũng Áng
Ta ươm hữu nghị trên xương máu tiền nhân
Ta trải hoa hồng khắp biên cương xứ Lạng.
Tưởng nhắc lại đạo lí từ mười sáu chữ vàng
Để quên đi mối thù của muôn ngàn khăn trắng.

Thế nhưng:
Ta càng thứ tha,
Ngươi càng hung hãn!
Tàu thuyền chấp pháp của ta, ngươi xả “vòi rồng”
Mạng sống ngư dân của ta, ngươi đòi “thủy táng”
Cậy mình xác lớn, ngươi tưởng  mình là hổ là beo
Tưởng ta thân hèn, ngươi xem ta như nai như hoẵng

Coi chừng:
Chấu chửa rơi râu
Voi đà gãy cẳng!
Giặc Ân đông là thế, mà xác phơi như rạ, bởi Thánh Gióng với một ngọn tre
Thuyền Nguyên lớn đến vầy, cũng thân đắm với bùn, vì Yết Kiêu dù không cây súng.
Chí khí Trần Thánh Tông lẫm liệt, đang mãi đó sục sôi
Tuyên ngôn Lý Thường Kiệt hào hùng, vẫn còn đây sang sảng.
Một góc chợ, một bàn trà... đều hóa Hội nghị Diên Hồng,
Muôn trái tim, muôn khối óc...vẫn ghi câu thề “Sát Thát”
Sông Như Nguyệt còn ầm ầm gửi sóng đến Hoàng Sa
Cọc Bạch Đằng còn nhọn hoắt chờ thây từ giặc Hán
Thù nguyện trả thù!
Mạng thề đòi mạng!
Lợi quyền sông biển, không để giặc xâm lăng
Danh dự quốc gia, không để ngươi phỉ báng
Gươm hãy tuốt gươm!
Đạn đà lên đạn!

Bớ lũ Hán man!

Phen này quyết giáng!

Giáng cho chúng hiểu câu “mềm nắn, rắn buông”
Giáng để chúng quên điều “viễn giao, cận...choảng”
Giáng cho chúng phải chui vào ống đồng mà bỏ thói hung hăng
Giáng để chúng phải bơi về bờ Bắc mà tan mơ bành trướng.
Giương cao cờ chính nghĩa, thế giới thảy đồng tình
Giết hết lũ bạo tàn, Việt Nam luôn chiến thắng!


Nay ta:
Chích máu căm hờn
Viết lời cáo trạng!

                                                Nguyễn Gia Khanh




Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

HÃY CƯỜI LÊN


HÃY CƯỜI LÊN

Hãy mỉm cười lên với đất trời
Cho làn môi úa lại thêm tươi
Thuyền xa lộng gió đang về bến
Vườn cũ đầy hoa vẫn đợi người
Dưới mái nhà say tình đạm bạc
Bên vần thơ thắm mộng tinh khôi
Dang tay ta đón mùa thân ái
Như hạt phù sa nặng nghĩa đời.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

NGHE CHĂNG...

   NGHE CHĂNG TIẾNG THÉT!

Hải đảo này là của chúng ư ?
Lòng tham cuồng vọng, có đâu trừ
Lưỡi bò bành trướng lòi tâm Hán
Chân tướng bá quyền lộ bụng Trư
Sóng biển Hoàng Sa rung đất Bắc
Thây quân Ô Mã ớn mồm Ngừ
Nghe chăng tiếng thét từ Thường Kiệt
“Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư” !

Nguyễn Gia Khanh

Bài họa:
KHÔNG DỄ THẾ ĐÂU!

Bá quyền độc chiếm biển Đông ư ?
Không dễ gì đâu ! phải diệt trừ
Bẻ cẳng cuồng điên bầy sói Hán
Khóa mồm dơ bẩn lũ cầy trư
Theo gương Bà Triệu vung tay kiếm
Cưỡi sóng Hoàng sa chém cá ngừ
Hoa-Việt núi sông liền một dải
Thân tình hữu hảo, thế mà hư.
                           Phạm Kim Lợi

       

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

TRÍ LỰC BẤT TƯƠNG (Họa)





TRÍ- LỰC BẤT TƯƠNG

Huynh gửi vấn an đến đệ chăng ?
Tâm giao thêm nặng nghĩa thân bằng
Tình đang tha thiết, tình nghiên bút
Mộng nỡ tan tành, mộng gió trăng
Đã biết ham đi thì gối mỏi
Nên đừng cố néo để dây căng
Xưa nay trí- lực bất tương ngộ
Đành ước một phương, toại một đằng

                              Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

HỎI THĂM BẠN
(Gửi Gia Khanh)

Nghe nói bấy rày bạn bệnh chăng
Ước sao chóng khỏi có gì bằng
Lưng tô cơm cháo, lưng toa thuốc
Nửa gánh thơ đàn, nửa túi trăng
Những tưởng trời già thôi giáng họa
Nào hay chướng khí lại làm căng

 Nhìn trong cõi thế bao hiền sỹ
Mấy kẻ phong lưu chẳng đãi đằng

 Phạm Kim Lợi
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang