VU
LAN BUỒN
Sùi sụt ngâu buồn giọt rắc rây
Vu Lan lạnh lẽo ánh trăng gầy
Mẹ đi mấy chốc mờ nhân ảnh
Thỏ lặn bao mùa quạnh bóng mây
Cau tủi vườn trơ màu úa nhạt
Lòng đau mắt đẫm lệ vơi đầy
Ngùi trông trầu rụng bên thềm vắng
Biết thuở nào nguôi được nhớ đây ?
Nguyễn Gia Khanh
Bài họa:












