NGÀY XUÂN ĐÃ CẠN
(Ngũ độ thanh)
Chẳng muốn thì xuân cũng cạn rồi
Ta đành ủ lại sắc tàn thôi
Ngoài song cửa cũ vài bông rụng
Trước mảnh vườn xưa một lão ngồi
Tiễn bạn hương thừa vương biếc cỏ
Đưa chiều rượu đủ chuốc mềm môi
Vần thơ vẫn đợi người năm ấy
Mộng thắm hằng mơ bỗng trổ chồi.
Nguyễn Gia Khanh
***
BÀI HỌA:












