CHUYỆN QUỲNH GIAO
(Thuận nghịch độc)
Mai ngày kể vẫn ngại ngần bao
Ấy thuở tình vương đã dạt dào
Hài đợi lối xưa chiều hạ tiễn
Phố về đêm lạnh áo người trao
Phai dần để mộng ngăn thuyền bến
Tiếc mãi đành duyên úa liễu đào
Cài kín ngõ xuân hồn tắt lịm
Ai cùng nhắc nữa chuyện quỳnh giao.
Đọc ngược :
Giao quỳnh chuyện nữa nhắc cùng ai
Lịm tắt hồn xuân ngõ kín cài
Đào liễu úa duyên đành mãi tiếc
Bến thuyền ngăn mộng để dần phai
Trao người áo lạnh đêm về phố
Tiễn hạ chiều xưa lối đợi hài
Dào dạt đã vương tình thuở ấy
Bao ngần ngại vẫn kể ngày mai.
Nguyễn Gia Khanh
***
CÁC BÀI HỌA :











