Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Bóng Mộng


BÓNG MỘNG
(Song thanh điệp vận)

Chiều yêu lướt thướt bướm say bay
Vắng lặng lòng mong trỗi nỗi này
Ảm đạm mầu châu không biết tiết
Bơ phờ vóc ngọc chẳng hay ngày
Đà sa bến hẹn thuyền quyên vướng
Bởi đợi bờ mơ lữ thứ quay
Trống rỗng buồn tuôn tìm bóng mộng
Im lìm cỏ đỏ dấu hài phai.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Nắng Miền Trung


NẮNG MIỀN TRUNG

Nắng thiêu cháy đỏ cả miền Trung
Ruộng nẻ hồ khô… cảnh não nùng
Dưới đất chang chang như lửa đốt
Trong nhà hừng hực tựa than nung
Trông chờ Thần Sấm hoài im ắng
Ngóng đợi Nàng Mưa vẫn mịt mùng
Ước vén mây xanh tìm Thượng Đế
Hỏi sao thời tiết thật là hung ?



Nguyễn Gia Khanh

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Đàn Đêm


ĐÀN ĐÊM
(Yết hậu- họa )

Đếm nhịp đêm chùng một tiếng tơ
Bên song ngồi ngóng liễu buông hờ
Ôm đàn dỗ nguyệt cơn sầu tạnh
Mơ…!

Nguyễn Gia Khanh
Bài xướng:

TÂM SỰ
(Yết hậu)

Đàn so phím lạc đứt dây tơ
Thầm trách ai kia quá hững hờ
Quạnh quẽ cầm chiều đo bóng nắng
Mơ…!

Lê Đăng Mành

Bài họa của Huy Vụ:


1.

Nhêṇ vì ruồi muỗi mới giăng tơ.
Ta quyết vì duyên chẳng hững hờ
Sông cạn đá mòn tâm vẫn cứ
Mơ...


2.

Thuận nghịch bao lần kết tóc tơ
Nhưng sao kết quả rất ơ hờ
Từ đây chắc hẳn không còn giám
Mơ…


3.
Hơǹ duyên tủi phận trách ông tơ

Ai xóa giùm tôi một chữ H (hờ)
Bên gốc thông già xưa lỡ khắc
Mơ…

Huy Vụ

Thơ Huy Vụ tặng Nguyễn Gia Khanh:

THUẬN NGHỊCH ĐỘC
(Yết hậu)


Bác đã gửi meo chỉ tận nơi
Rằng làm thuận nghịch dễ như chơi
Vò tai bứt tóc tôi đành thét
Trời…!
Chẳng phải vì tôi nịnh Bác đâu
Làm thơ thuận nghịch qủa đau đầu
Tôi càng cố gắng càng thêm lún
Sâu…!


Huy Vụ

Nguyễn Gia Khanh họa đáp:

GỬI HUY VỤ

(Yết hậu)


Đã từng vung bút đến bao nơi
Chẳng lẽ Vụ ơi! Bỏ cuộc chơi
“Thuận nghịch” còn chờ sao vội thét
Trời…!


Cho dù “cơm cháo” chửa ra đâu
Vạn sự gian nan buổi khởi đầu
Mong bạn đường thi càng gắng nghĩ
Sâu ...!


Nguyễn Gia Khanh



Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Mộng Buồn / Xướng: Lê Đăng Mành




MỘNG BUỒN
(Thuận-Nghịch độc)

Hoen mắt ướt buồn vẫn xiết tay
Nát tan lòng ấy nỗi chi đày
Đèn chong gác lạnh đêm nhòa bóng
Ráng bủa trời xa nhạn lạc bầy
Quen lạ mấy sầu hoa thẹn bướm
Đắng cay bao tủi gió hờn mây
Tên thêu gối cũ người nhung nhớ
Then đóng cửa tình mộng vút bay.

Đọc nghịch:

Bay vút mộng tình cửa đóng then
Nhớ nhung người cũ gối thêu tên
Mây hờn gió tủi bao cay đắng
Bướm thẹn hoa sầu mấy lạ quen
Bầy lạc nhạn xa trời bủa ráng
Bóng nhòa đêm lạnh gác chong đèn
Đày chi nỗi ấy lòng tan nát
Tay xiết vẫn buồn ướt mắt hoen.

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

CẢM HẠ CHIỀU
(thuận-nghịch độc)

Hoen chiều lệ đọng hạ chìa tay
Tiếc nuối lời trao mộng đọa đày
Đèn sách nhớ thương màu cánh phượng
Bút nghiên sầu tủi giọng ve bầy
Quen đường dạo gót cầm trăng gió
Lạ nẻo dừng chân dợm nước mây
Tên gọi mãi hoài in dấu mực
Then cài cổng đợi áo tà bay.

Đọc nghịch:

Bay tà áo đợi cổng cài then
Mực dấu in hoài mãi gọi tên
Mây nước dợm chân dừng nẻo lạ
Gió trăng cầm gót dạo đường quen
Bầy ve giọng tủi sầu nghiên bút
Phượng cánh màu thương nhớ sách đèn
Đày đọa mộng trao lời nuối tiếc
Tay chìa hạ đọng lệ chiều hoen.

Lê đăng Mành

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

Dấu Mộng / Xướng: Phương Hà

DẤU MỘNG
(Họa thơ Phương Hà)

Đi tìm dấu mộng giữa chiều mưa
Nhòa nhạt chốn xưa bóng mịt mờ
Lã chã trên môi ngàn giọt lệ
Âm thầm dưới áo một vần thơ
Ân tình đã biết là cơn gió
Duyên phận thôi đành chỉ giấc mơ
Lặng lẽ lê trên đường lạnh ngắt
Trời xa ai có khóc cùng mưa?

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

TAN VỠ

Lặng lẽ một mình đi dưới mưa
Từng cơn gió tạt, mắt hoen mờ
Nhớ vòng tay ấm ngày chung lối
Thèm giọng ngâm trầm buổi đọc thơ
Ai đốt lửa ghen thiêu kỷ niệm ?
Ai xô sóng giận cuốn duyên mơ ?
Lắng lòng nghĩ lại....Còn chi nữa 
Giọt lệ lăn dài theo nước mưa !...

Phương Hà

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

An Nhiên



AN NHIÊN

Tìm trong tĩnh lặng phút an nhiên
Để gột vơi đi nỗi muộn phiền
Nhắm mắt quên dòng đời loạn biến
Đưa tay đợi giọt nắng bình yên
Ươm từng giấc mộng khơi tâm thiện
Dệt những vần thơ tặng bạn hiền
Mặc kẻ trọng khinh, người quý tiện
Tơ lòng đã tạnh khúc cô miên.

Nguyễn Gia Khanh


Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015


HÈ ƠI!
(Thuận-Nghịch độc)

Ơi hè nhớ gợi lại người xa
Lạnh úa hồn hoang mộng hải hà
Rời rã bước đưa đường nắng nhuộm
Chứa chan mi đọng giọt châu sa
Vơi lòng bởi thẹn tình non nước
Tủi phận càng thương nét ngọc ngà
Trời đất cảm ngưng sầu hóa lệ
Khơi buồn chạnh bóng lẻ hoài ta.

Đọc nghịch:

Ta hoài lẻ bóng chạnh buồn khơi
Lệ hóa sầu ngưng cảm đất trời
Ngà ngọc nét thương càng phận tủi
Nước non tình thẹn bởi lòng vơi
Sa châu giọt đọng mi chan chứa
Nhuộm nắng đường đưa bước rã rời
Hà hải mộng hoang hồn úa lạnh
Xa người lại gợi nhớ hè ơi.

                    Nguyễn Gia Khanh

Bài họa:

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015



NHẤT ĐÁN XUÂN LAI
(Thơ họa âm Hán)

Môn tiền hoa dẫn bút sinh hương
Nhất đán xuân lai tống tuyết sương
Ngâm vịnh hàn thi hà thánh phú
Tiếu đàm tiện sỹ khả quân vương
Ngôn khai tỷ cẩm tình vô hạn
Tứ xuất như vân mộng bất cương
Lịch tửu tam bôi nghênh quý khách
Hiền nhân đường thượng mãn niên trường.

Yến Trang

Dịch ý:
MỘT SỚM XUÂN VỀ

Trước cửa hoa tỏa hương lây vào bút
Một sớm xuân về xua hết tuyết sương
Thơ tồi ngâm vịnh đâu cần phải là phú hay
Cười đùa chuyện trò cũng có thể (sướng như) vua
Lời nói ra như gấm, tình không hết
Ý đưa ra như mây, mong ước chẳng bến bờ
Ba chén rượu thơm đón khách quý
Trong nhà bạn hiền luôn đầy suốt năm dài

Họa bài âm Việt:

MỘT SỚM XUÂN VỀ

Trước thềm hoa tỏa bút đưa hương
Một sớm xuân sang tuyết tạnh đường
Ngâm vịnh thơ chi cần tựa thánh
Nói cười đời cũng sướng như vương
Lời trao sánh gấm thêu tình thắm
Tứ đến dường mây trải mộng trường
Ba chén rượu thơm mừng khách đến
Quanh năm bè bạn vẫn về thường.

                                       Yến Trang

Bài xướng âm Hán:

NHẤT DẠ TƯ

Dạ bán chung lâu tư cố hương
Thu phân vọng nguyệt lộ hàn sương
Giang hà thục nữ du thiên mệnh
Thiên địa hà nhân thủ bá vương
Lai đáo mộ phần sầu viễn viễn
Khứ hồi cổ tự lụy vô cương
Thiên thu vọng động hoài hương khứ
Lạc địa tha nhân vạn cổ trường.

Bài xướng âm Việt:

SẦU MỘT ĐÊM

Nửa đêm lầu mộng nhớ quê hương
Ngắm bóng trăng thu lạnh mặt đường
Trôi nổi một đời duyên thục nữ
Ngả nghiêng trọn kiếp phận thân vương
Quay về mộ vắng sầu theo mãi
Trở lại chùa hoang cảnh đoạn trường
Vương vấn một đời về chốn cũ
Tha hương khách dạ lý vô thường.

Nguyễn Nữ Xuân Hằng




Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015



HỮU DUYÊN
(Tung hoành trục khoán, họa thơ LĐM)

Dù chưa vàng đá thề non nước
Cũng đủ sắt son mộng đất trời


đó nỡ đành bỏ cuộc chơi
CHƯA say sao đã nhạt men đời
VÀNG phai mấy độ ôm tròn kiếp
ĐÁ nát bao phen gửi lại người
THỀ cũ đà hoen màu huyễn ảo
NON xanh há thẹn nắng hồng tươi
NƯỚC trôi dẫu chẳng mong về biển
CŨNG ĐỦ SẮT  SON MỘNG ĐẤT TRỜI

                                     Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

VÔ NGẠI
(Tung hoành trục khoán)

Còn thở ngửa vay sương mặt đất
Tắt hơi cúi trả gió gầm trời

CÒN nhiều hoa cỏ cứ đùa chơi
THỞ mượn hư không với cuộc đời
NGỬA bớt sầu bi cho nhẹ bạn
VAY thêm hoan hỷ để êm người
SƯƠNG phơi sóng sánh màu thanh đạm
MẶT giấu hao gầy sắc nhuận tươi
ĐẤT dẫu đổi thay lòng chẳng ngại
TẮT HƠI CÚI TRẢ GIÓ GẦM TRỜI.


Lê Đăng Mành

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015


HÒN CUỘI
Có phải là ta giữa nẻo đời
Hay hòn cuội trọ vệ đường thôi
Dù trơ phận đá còn mua khóc
Lại nát niềm tương vẫn gượng cười
Mặc kẻ vô tình chân dẫm bước
Thây lời bất nghĩa miệng thề chơi
Cứ lăn trong bể trầm luân mãi
Để hóa thành tôi- một kiếp người.


Nguyễn Gia Khanh

Các bài họa:

HẠT BỤI!

Phơ phất tiêu dao giữa cuộc đời
Chỉ làn gió phủi lại bay thôi
Mặc thân chìm nổi chưa hề giận
Kệ nghiệp lay phay cũng chẳng cười
Thanh thản phiêu diêu mà ngoạn cảnh
Bồng bềnh lãng đãng để rong chơi
Tung hê cát bụi trong hoàn vũ
Có khác chi đâu cái phận người!

                        Lê Đăng Mành

CÁT BỤI...

Sao mãi bận tâm đến cuộc đời
Chỉ là cát bụi...thế mà thôi !
Nam Kha sực tỉnh... nhòa cơn mộng
Bao Tự bừng tâm... vỡ tiếng cười
Mặt ngọc đâu còn thời khuấy nước?
Đường hoa đã mất bước rong chơi
Trần gian mờ mịt không và có
Thì tiếc làm chi số phận người.!

                            Thy Lệ Trang

LẼ THƯỜNG

Sắc sắc không không, ấy lẽ đời
Thân ta thì cũng thế mà thôi !
Khởi đầu, tức tưởi vang lời khóc
Kết thúc, bi ai bặt tiếng cười 
Bổng lộc, công danh là ảo ảnh
Niềm vui, hạnh phúc chỉ trò chơi
Suy tư, tiếc nuối....làm chi được !
Cứ sống cho qua giữa cõi người.

                           Sông Thu

LĂN CHO TRÒN PHẬN

Băn khoăn chi lắm nỗi đau đời
Hòn cuội ngàn năm chứng đó thôi
Ngoảnh mặt làm ngơ còn muốn khóc
Bưng tai giả điếc vẫn ham cười
Nào tham trở lại nguôi cơn giận
Những tưởng quay về ngán trận chơi
Đất ngã trời nghiêng thôi mặc kệ
Lăn cho tròn trịa phận con người.

                     Phan Tự Trí

TỈNH THỨC

Hỏi ai mà sống mãi trên đời?
Đến lúc trời kêu phải “dạ” thôi
Vất vả, ngược xuôi nào oán trách
Thị phi, ghen tị vẫn tươi cười
Thõng tay vào chợ ung dung bước
Mở cổng viếng vườn thoải mái chơi
Hoàn tất những điều chưa thực hiện
Thời gian lướt vội chẳng chờ người.

                         Như Thu

VÒNG ĐỜI

Bao năm sinh sống giữa vòng đời
Chen lấn xô bồ cũng vậy thôi
Từ lúc lọt lòng ai chẳng khóc
Đến khi nhắm mắt lẽ nào cười
Lầu son cửa đóng ma them viếng
Trại cỏ khép hờ lắm bạn chơi
Mới biết rộng tình hơn rộng của
Thế gian ngồi đếm được bao người.

Trần Ngộ

TỰ NHỦ

Đã lỡ sinh ra ở cõi đời
Hẩm hiu số phận cũng đành thôi
Đừng vì khốn khổ buông lời than
Chớ để gian nan tắt nụ cười
Dẫu biết sông lầy, không ngại lội
Dù cho núi thẳm, thử leo chơi
Thiên đàng, địa ngục như nhau cả
Thì sá chi đâu một kiếp người.

Thục Nguyên

BIẾT MÌNH

Ta chính là ta giữa cõi đời
Rằng không phải sống một mình thôi
Gia đình rất muốn đừng ưa dựa
Xã hội hằng mong biết nói cười
Khí phách đâu cho ai dẫm đạp
Vững vàng nào phải kẻ rong chơi
Bình thường như thảy cùng chung sức
Luôn ngẩng đầu lên trọn phận người.

Trần Như Tùng


HẠT BỤI

Sỏi đá còn đau xót nỗi đời
Trong vòng con tạo dễ chi thôi
Trông bao tượng đất ngồi im thít
Ngó mấy "đồ rau" chẳng thấy cười*
Dẫu biết nhân tình ưa tráo trở
Lạ gì thế thái thích bông chơi
Ta như hạt bụi rong rêu mãi
Tri kỷ nào đâu được mấy người?

                                         * Đồ rau: Tiếng địa phương chỉ Ông Táo (Bếp)
Huy Vụ




Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang