Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Khắc Khoải Chiều Chớm Đông



KHẮC KHOẢI CHIỀU CHỚM ĐÔNG
(Ngũ độ thanh)

Lạnh lẽo vương chiều buổi chớm đông
Ngùi quyên khắc khoải vọng bên đồng
Đôi nhành cúc nõn chờ bung nụ
Những cội mai gầy ngóng trổ bông
Cảnh cũ vầy thêm đầu bạc trắng
Hồn xưa ủ lại giấc phai hồng
Nghe từ quá vãng niềm hoang hoải
Biết nẻo xuân còn đợi nữa không ?

Nguyễn Gia Khanh

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Được Mùa



ĐƯỢC MÙA
(Thuận Nghịch độc)

Thuận:

Chiều rợp lúa khoe cảnh được mùa
Bước đều trâu giục mõ vang khua
Xiêu nghiêng gánh nặng vai chàng níu
Tỏa ngát hương thơm rạ nắng lùa
Kiều lẩy khúc xưa lời lại hát
Sáo ngân trời lộng gió cùng đua
Phiêu bồng giấc mộng đời no ấm
Diều thả trẻ chơi thỏa cợt đùa.

Nghịch:

Đùa cợt thỏa chơi trẻ thả diều
Ấm no đời mộng giấc bồng phiêu
Đua cùng gió lộng trời ngân sáo
Hát lại lời xưa khúc lẩy Kiều
Lùa nắng rạ thơm hương ngát tỏa
Níu chàng vai nặng gánh nghiêng xiêu
Khua vang mõ giục trâu đều bước
Mùa được cảnh khoe lúa rợp chiều.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

Vịn Thơ


VỊN THƠ
(Ngũ độ thanh,Thủ vĩ ngâm)

Vịn lấy vần thơ buổi ngã lòng
Sông đời dẫu đục có ngày trong
Nồng phai cũng chỉ vùi bên mộng
Mất được đành thôi bỏ giữa dòng
Một chữ duyên này ôm chửa hết
Bao tình nợ ấy trả nào xong
Từ khi lỡ bước vào dâu bể
Vịn lấy vần thơ buổi ngã lòng.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

Trở Lại Bến Xưa



TRỞ LẠI BẾN XƯA
(Ngũ độ thanh)

Trở lại dòng xưa nỗi nhớ đầy
Sương nhòa bến cũ cỏ vầy cây
Ngoài sông gió dạt đôi thuyền nhỏ
Giữa buổi chiều in một bóng gầy
Nhạn lảng trường giang về viễn xứ
Trăng chìm cổ độ nhuốm sầu mây
Mình ai thõng bước trên bờ lạnh
Khắc khoải rừng xa hoẵng gọi bầy.

Nguyễn Gia Khanh

BÀI XƯỚNG:

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2018

Niềm Đông


NIỀM ĐÔNG
(Thuận - nghịch độc)

Quê chiều nhuộm bấc gọi mùa sang
Ngóng rã rời đông bủa xóm làng
Về vội khách thưa đò cuối bến
Xuống dần trăng chạnh kẻ đầu giang
Kê mơ cợt mãi đêm nhòa nhạt
Điệp mộng đùa thêm cảnh võ vàng
Bề bộn gió vương trời giá buốt
Tê buồn nỗi nhớ nặng lòng mang.

Đọc ngược:

Mang lòng nặng nhớ nỗi buồn tê
Buốt giá trời vương gió bộn bề
Vàng võ cảnh thêm đùa mộng điệp
Nhạt nhòa đêm mãi cợt mơ kê
Giang đầu kẻ chạnh trăng dần xuống
Bến cuối đò thưa khách vội về
Làng xóm bủa đông rời rã ngóng
Sang mùa gọi bấc nhuộm chiều quê.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

Ngẫm Mình


NGẪM MÌNH
(Ngũ độ thanh)

Đã chẳng cầu chi cái phận quèn
Xe rời ngựa rã dám nào chen
Vùi hương mộng dưới màu nhân ảnh
Đốt nỗi lòng trên ngọn lửa đèn
Rượu tủi đêm sầu đang mãi chuốc
Tro tàn bếp lạnh vẫn hoài nhen
Đầy vơi mấy quãng cùng đen bạc
Nửa kiếp còn trêu một gã hèn.

Nguyễn Gia Khanh

BÀI XƯỚNG:

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

Bên Chiều / Họa: Nhiều tác giả



BÊN CHIỀU
(Ngũ độ thanh)

Bên thềm chạnh ngắm cảnh chiều phai
Lặng lẽ nhìn theo bóng đổ dài
Hối hả chân người đưa dặm liễu
Eo sèo ngọn gió thoảng ngàn mai
Nhìn trăng viễn xứ làn mây bủa
Vỡ mảnh hoàng hôn ngấn lệ cài
Bể bắc thuyền nam lòng trĩu nặng
Âm thầm nỗi ấy ngỏ cùng ai.

Nguyễn Gia Khanh


CÁC BÀI HỌA CỦA THI HỮU:

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

Nỗi Buồn Chiều Nguyên Đán



NỖI BUỒN CHIỀU NGUYÊN ĐÁN
(Tung hoành trục khoán - Giao cổ đối)

"Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường"
(Bà Huyện Thanh Quan)
÷÷÷

NGÀN nỗi trầm luân nhuốm bụi đường
NĂM tàn kiếp ngựa vẫn ghì cương
GƯƠNG phai dễ vỡ xa xăm mộng
CŨ kỹ mơ hoa úa khó lường
SOI nhạt nhòa đêm hồn rọi bóng
KIM vùi biển kiếm mịt mù phương
CỔ chinh thoáng giục chiều Nguyên Đán
CẢNH ĐẤY NGƯỜI ĐÂY LUỐNG ĐOẠN TRƯỜNG.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Chạnh Bước Quan San


CHẠNH BƯỚC QUAN SAN
(Song thanh-LTVT-NTVV)

Dĩ vãng xa xăm chợt gợi về
Đường chiều diệu vợi níu cơn mê
Trên sông lãng đãng thuyền nằm đợi
Dưới bến lao xao buổi ngỏ thề
Cuộc mộng đành vùi theo sóng gió
Tình đời chỉ gửi với sơn khê
Chân hoang cất bước lòng rời rã
Bởi nẻo quan san cũng đã kề.

Nguyễn Gia Khanh

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

Nhẹ Lòng Thôi



NHẸ LÒNG THÔI
(Ngũ độ thanh)

Bởi bão giông vò nát nhịp thơ
Từ khi ngã ngựa phải buông cờ
Hương đời dẫu thắm nào tham mộng
Giấc điệp tuy nồng cũng chẳng mơ
Lạc bước phù sinh đường đã mỏi
Lầm canh huyễn ái phận thêm mờ
Thôi đành giũ hết men hồ thỉ
Mãi để cho lòng nhẹ mối tơ.

Nguyễn Gia Khanh

BÀI XƯỚNG:
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang