Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013


MỘNG XƯA
(Họa thơ Ngọc Tình)

Cùng ai năm ấy ngỏ lời yêu,
Mới đó mà nay đã xế chiều.
Sương trắng dầu chan đầu bạc úa,
Bóng hồng còn thoảng dáng nghiêng xiêu.
Đá vàng một thuở say sưa nguyện,
Lời gấm trăm lần bổi hổi thêu.
Mấy độ thu qua, lòng bỗng ngẹn,
Người xa, xa mãi…nói chi nhiều!

Nguyễn Gia Khanh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang