Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

GIỌT NẮNG CHIỀU



GIỌT NẮNG CHIỀU
(Liên hoàn)

                  1.   
Thánh thót bên chiều giọt nắng rơi
Lao xao gió gọi ngỡ ai cười
Đàn buông khoan nhặt cơn sầu trỗi
Lá rụng hao gầy sắc úa phơi
Dẫm nát đường xưa tìm mộng điệp
Chuốc say đêm vắng ủ men đời
Canh tàn tóc đã chan sương trắng 
Mà nỗi u hoài vẫn chửa vơi.

                2.
Chửa vơi gió bụi cuốn đường xa
Eo óc cô thôn tiếng gáy gà
Thương kẻ trót say canh bạc lụi
Chạnh lòng còn tiếc bước xuân qua
Dẫu cơn huyễn mộng chưa phai thắm
Mà bóng dương huy đã xế tà
Chợt thấy hoàng hôn đầy lối cũ
Tang bồng đành mỏi bước phong ba.


                   3.
Phong ba mờ mịt dặm đường dài
Gánh nợ nhân tình luống nặng vai
Tỉnh giấc Nam Kha còn xót mãi
Ngẫm câu Lâm Phủ cứ đau hoài
Dù thôi dan díu sòng đời huyễn
Cũng đã tan tành mộng kiếp trai
Gửi cánh tàn phai về dĩ vãng
Tin rằng khổ tận đến cam lai.

                            4.
 Cam lai ngào ngạt thật khôn lường
 Thềm lạnh mơ hoài sắc nắng vương
 Để ấm lòng xưa bao mộng thắm 
 Và vơi lệ xót những đêm trường
 Nước non ngàn dặm còn in bước
 Ân nghĩa muôn đời nguyện khắc xương 
 Dẫu bóng hoàng hôn đà bảng lảng
 Vẫn vui tiếng kệ nhịp chơn thường.
                 
                   5.
Chơn thường hoằng pháp rọi nhân gian
Như đóa vàng sen chẳng úa tàn
Tỏa ánh từ bi đầy bác ái
Gieo mùa sum họp hết ly tan
Nhân tình mặn nhạt phen trôi nổi
Thế sự đầy vơi cuộc luận bàn
Rũ hết phong trần khi tắt nắng
Ngậm ngùi nhớ lại thuở lầm than.

Nguyễn Gia Khanh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang