Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

CỨ NGỠ NGƯỜI VỀ


CỨ NGỠ NGƯỜI VỀ!

Có một dáng hình đọng mắt ai
Từng đêm hóa lệ rỏ canh dài
Lần trang thư úa khơi niềm cũ
Ghép mảnh gương tàn kiếm vóc phai
Nhân ảnh lạnh lùng hương ngọc thể
Bóng trăng hời hợt dấu sen hài
Trong mơ thoảng tiếng lòng đang gọi
Cứ ngỡ người về động giấc mai.

Nguyễn Gia Khanh


Bài họa:

ĐỪNG KHÓC

Lầu yêu đã đổ biết hờn ai
Đừng khóc thâm u tiếng thở dài
Phiến mộng thả xuôi dòng khứ lặng
Nhành buồn treo ngược đóa hồng phai
Phòng khuya mắt thức đau tình tóc
Phố lạnh gót khua nhọc dấu hài 
Ngày nhé, dùm ta nguôi ký ức
Ru lòng tĩnh tại những hôm mai
                                
                                          PyNhi



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang