Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

NGÓNG CỐ NHÂN



NGÓNG CỐ NHÂN
( Thơ họa)

Dẫu biết tường đông đã kín cài
Mà lòng mãi tưởng bóng hình ai
Thơ suông rượu nhạt càng thêm quạnh
Đường vắng hương thừa cũng đã phai
Đau nhẽ nhân tình say mộng điệp
Buồn thay phận liễu đẫm sương mai
Chiều nay có kẻ rưng rưng ngóng
Lối cũ bâng khuâng đếm dấu hài.

Nguyễn Gia Khanh



 Bài xướng:

PHẬN HỒNG NHAN


Tóc rối, gương hoen, lược biếng cài,         
Phòng đơn gối lẻ cợt cười ai.
Rượu đong mấy chén chưa ngây ngất      
Phấn giặm bao lần vẫn nhạt phai.     
Mưa gội cho thêm buồn vóc liễu,
Sương rơi chi để lạnh hồn mai!
Trăm say không ấm lòng cô quạnh,            
Lạnh thỏi son môi, lạnh gót hài!

Kha Tiệm Ly

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang