Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

XUÂN QUA



XUÂN QUA
(Thuận-Nghịch độc)

Này xuân! nhớ lại ngóng xuân qua
Bóng lẻ chiều phai nắng nhạt nhòa
Mây gió trĩu buồn cho nhạn vắng
Cỏ cây vương tủi để người xa
Ngây thơ mộng ấy lời vàng đá
Vụng dại môi nào thuở bướm hoa
Đày đọa bước chân lê mệt mỏi
Đây là khúc nuối tiếc thôi mà.

Đọc ngược:

Mà thôi! tiếc nuối khúc là đây
Mỏi mệt lê chân bước đọa đày
Hoa bướm thuở nào môi dại vụng
Đá vàng lời ấy mộng thơ ngây
Xa người để tủi vương cây cỏ
Vắng nhạn cho buồn trĩu gió mây
Nhòa nhạt nắng phai chiều lẻ bóng
Qua xuân ngóng lại nhớ xuân này.

Nguyễn Gia Khanh






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang