Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

PHƯỢNG XƯA


PHƯỢNG XƯA
( Thuận- Nghịch độc)

Đọc xuôi:

Xưa phượng nhớ hè đỏ mỏi mong
Tả tơi chiều muộn sắc phai hồng
Lùa theo gió tủi hoa rơi rụng
Bước mãi đêm sầu kẻ đợi trông
Mưa trút mộng lòng tan nát mộng
Bút lưu dòng chữ ngả nghiêng dòng
Mùa qua đã nhạt màu ân ái
Thưa nhặt giọt buồn đọng mắt trong.

Đọc ngược:

Trong mắt đọng buồn giọt nhặt thưa
Ái ân màu nhạt đã qua mùa
Dòng nghiêng ngả chữ dòng lưu bút
Mộng nát tan lòng mộng trút mưa
Trông đợi kẻ sầu đêm mãi bước
Rụng rơi hoa tủi gió theo lùa
Hồng phai sắc muộn chiều tơi tả
Mong mỏi đỏ hè nhớ phượng xưa.

Nguyễn Gia Khanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang