Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015


BẾN CŨ CHIỀU ĐÔNG
(Họa)

Ta về bến cũ buổi chiều đông
Bỗng nhớ nôn nao cánh lụa hồng
Thuở ấy đôi bờ xao xuyến đợi 
Bây chừ một bóng ngậm ngùi trông
Người quên ước nguyện cùng vàng đá
Kẻ thẹn ân tình với núi sông
Vời vợi chân trời, đâu bóng bạn ?
Chợt nghe giọt lệ rỏ trong lòng.

                              Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

MƠ CẢNH QUÊ

Mơ ngắm quê nhà buổi rạng đông
Yến oanh ríu rít bưởi chen hồng
Cho màu rêu cũ xanh chiều nhớ
Để sắc hoa vàng tươi nỗi trông
Một thủa mây buồn đau trách gió
Bây giờ sóng lặng khóc thầm sông
Cũng đành tủi hận ngày xa cách
Đắng đót tha phương ngập cõi lòng.

                                  Ngọc Tình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang