Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015


HÒN CUỘI
Có phải là ta giữa nẻo đời
Hay hòn cuội trọ vệ đường thôi
Dù trơ phận đá còn mua khóc
Lại nát niềm tương vẫn gượng cười
Mặc kẻ vô tình chân dẫm bước
Thây lời bất nghĩa miệng thề chơi
Cứ lăn trong bể trầm luân mãi
Để hóa thành tôi- một kiếp người.


Nguyễn Gia Khanh

Các bài họa:

HẠT BỤI!

Phơ phất tiêu dao giữa cuộc đời
Chỉ làn gió phủi lại bay thôi
Mặc thân chìm nổi chưa hề giận
Kệ nghiệp lay phay cũng chẳng cười
Thanh thản phiêu diêu mà ngoạn cảnh
Bồng bềnh lãng đãng để rong chơi
Tung hê cát bụi trong hoàn vũ
Có khác chi đâu cái phận người!

                        Lê Đăng Mành

CÁT BỤI...

Sao mãi bận tâm đến cuộc đời
Chỉ là cát bụi...thế mà thôi !
Nam Kha sực tỉnh... nhòa cơn mộng
Bao Tự bừng tâm... vỡ tiếng cười
Mặt ngọc đâu còn thời khuấy nước?
Đường hoa đã mất bước rong chơi
Trần gian mờ mịt không và có
Thì tiếc làm chi số phận người.!

                            Thy Lệ Trang

LẼ THƯỜNG

Sắc sắc không không, ấy lẽ đời
Thân ta thì cũng thế mà thôi !
Khởi đầu, tức tưởi vang lời khóc
Kết thúc, bi ai bặt tiếng cười 
Bổng lộc, công danh là ảo ảnh
Niềm vui, hạnh phúc chỉ trò chơi
Suy tư, tiếc nuối....làm chi được !
Cứ sống cho qua giữa cõi người.

                           Sông Thu

LĂN CHO TRÒN PHẬN

Băn khoăn chi lắm nỗi đau đời
Hòn cuội ngàn năm chứng đó thôi
Ngoảnh mặt làm ngơ còn muốn khóc
Bưng tai giả điếc vẫn ham cười
Nào tham trở lại nguôi cơn giận
Những tưởng quay về ngán trận chơi
Đất ngã trời nghiêng thôi mặc kệ
Lăn cho tròn trịa phận con người.

                     Phan Tự Trí

TỈNH THỨC

Hỏi ai mà sống mãi trên đời?
Đến lúc trời kêu phải “dạ” thôi
Vất vả, ngược xuôi nào oán trách
Thị phi, ghen tị vẫn tươi cười
Thõng tay vào chợ ung dung bước
Mở cổng viếng vườn thoải mái chơi
Hoàn tất những điều chưa thực hiện
Thời gian lướt vội chẳng chờ người.

                         Như Thu

VÒNG ĐỜI

Bao năm sinh sống giữa vòng đời
Chen lấn xô bồ cũng vậy thôi
Từ lúc lọt lòng ai chẳng khóc
Đến khi nhắm mắt lẽ nào cười
Lầu son cửa đóng ma them viếng
Trại cỏ khép hờ lắm bạn chơi
Mới biết rộng tình hơn rộng của
Thế gian ngồi đếm được bao người.

Trần Ngộ

TỰ NHỦ

Đã lỡ sinh ra ở cõi đời
Hẩm hiu số phận cũng đành thôi
Đừng vì khốn khổ buông lời than
Chớ để gian nan tắt nụ cười
Dẫu biết sông lầy, không ngại lội
Dù cho núi thẳm, thử leo chơi
Thiên đàng, địa ngục như nhau cả
Thì sá chi đâu một kiếp người.

Thục Nguyên

BIẾT MÌNH

Ta chính là ta giữa cõi đời
Rằng không phải sống một mình thôi
Gia đình rất muốn đừng ưa dựa
Xã hội hằng mong biết nói cười
Khí phách đâu cho ai dẫm đạp
Vững vàng nào phải kẻ rong chơi
Bình thường như thảy cùng chung sức
Luôn ngẩng đầu lên trọn phận người.

Trần Như Tùng


HẠT BỤI

Sỏi đá còn đau xót nỗi đời
Trong vòng con tạo dễ chi thôi
Trông bao tượng đất ngồi im thít
Ngó mấy "đồ rau" chẳng thấy cười*
Dẫu biết nhân tình ưa tráo trở
Lạ gì thế thái thích bông chơi
Ta như hạt bụi rong rêu mãi
Tri kỷ nào đâu được mấy người?

                                         * Đồ rau: Tiếng địa phương chỉ Ông Táo (Bếp)
Huy Vụ




4 nhận xét:

  1. Kinh chao Bac. Quá nhiều bài của các cao nhân rất hay.em xin liều góp bài múa dìu qua mắt thơ
    HẠT BỤI
    sỏi đá còn đau xót nỗi đời
    Trong vòng con tạo dê chi thôi
    Trông bao tượng đất ngồi im thit
    ngó mây đổ rau chẳng thấy cười
    Dẫu biết nhân tỉnh ưa tráo trở
    Lạ gì thê thái thích bông chơi
    Ta như hạt bụi dong chơi mãi
    Tri kỷ nào đâu được mấy người

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Huy Vụ đã góp họa, bài họa thật hay và đầy triết lí, nhưng cũng đầy nội tâm ! GK xin đưa lên trang nhé!
    NGK

    Trả lờiXóa
  3. em xin lỗi Bác Khanh, hồi trưa nay em đang làm và gửi vội bài qua điện thoại ,ẩu quá có lỗi chùng từ và chưa có chú thích em xin gửi lại mong Bác cảm phiền sửa giúp em cám ơn .kính Bác cùng toàn gia sức khỏe hp
    HẠT BỤI
    ( bài họa)

    Sỏi đá còn đau xót nỗi đời
    Trong vòng con tạo dễ chi thôi
    Trông bao tượng đất ngồi im thít
    Ngó mấy “đồ rau” đứng lặng cười*
    Dẫu biết nhân tình ưa tráo trở
    Lạ gì thế thái thích bông chơi
    Ta như hạt bụi rong rêu mãi
    Tri kỷ nào đâu được mấy người?
    Huy Vụ 26/04/2015
    *Đồ rau: tiếng địa phương chỉ ông Táo. Có nơi kêu Vua bếp

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không sao đâu Huy Vụ à, chuyện đó GK cũng mắc thường xuyên thôi, GK đã sửa theo yêu cầu của HV rồi đấy ! Vui nhiều nghe Huy Vụ!
      Mến!

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang