Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015


TIẾNG DƯƠNG CẦM

Ôm đàn ngồi thức với đêm thâu
Mười ngón tay đưa trỗi mạch sầu
Dỗ giấc mơ hoang từng phím lạc
Ru hồn mộng cũ những mùa đau
Sắt son chẳng thẹn tai Chung Tử
Vàng đá nào e khúc Phượng Cầu
Mượn tiếng dương cầm khơi dĩ vãng
Tơ lòng dẫu biết dứt từ lâu.

                             Nguyễn Gia Khanh

Họa:


ĐỢI CHỜ

Cùng trăng thao thức suốt canh thâu
Lòng đã vì ai chuốc khổ sầu
Thổn thức, ôm đàn ngân khúc nhớ
Nghẹn ngào, mượn bút gởi niềm đau
Đêm nghe gió rít ngoài song cửa
Chiều ngắm sông trôi dưới dạ cầu
Vò võ tháng ngày trong khắc khoải
Dù rằng hy vọng tắt đà lâu.
                           
                                       Phương Hà
CHUYỆN ĐÃ LÂU

Trầm bổng lưng trời vút tiếng thâu
Mênh mông gió lộng cớ chi sầu
Cung êm thắm thiết vương niềm nhớ
Nhạc dịu nồng nàn xóa nỗi đau
Tư Mã gảy đàn tình gửi trọn
Văn Quân lắng nhịp nghĩa mong cầu
Người đời viết lại trong trang sách
Pháo đỏ duyên hồng chuyện đã lâu

Ngọc Tình

NHỚ HÈ XƯA

Nhiều đêm thao thức suốt canh thâu
Nhớ lại ngày xưa những mảnh sầu
Lưu bút trao tay tràn nỗi nhớ
Ve sầu trỗi nhạc đọng niềm đau
Chia ly tháng hạ đầy mơ ước
Gặp gỡ ngày thu thỏa nguyện cầu
Mượn bút thay lời khơi quá khứ
Vơi lòng ray rứt đã bao lâu.

Trần Văn Hạng

TIẾNG SẦU

Vì ai thao thức suốt thiên thâu
Tóc nhuốm màu sương lệ đẫm sầu
Tống biệt-nghẹn ngào thương chiếc lá
Dư âm- tê tái gợi niềm đau
Hành Vân một khúc ghi vàng đá
Lưu Thủy ngàn sao chiếu dạ cầu
Lỗi phím đàn xưa…tình đứt đoạn
Mà lòng chung thủy…vẫn bền lâu.

Thy Lệ Trang



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang