Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

Thơ họa / Xướng: Hoàng Nam



DUYÊN LỠ
(Thuận, nghịch độc- Thủ vĩ ngâm)

Duyên lỡ xót lòng chạnh thức đêm
Hững hờ trăng lạnh bóng in thềm
Phiền thêm mộng cũ buồn ơi phận
Nhớ lại tình xưa tủi hỡi em
Quyên gọi hạ tàn sen rũ héo
Liễu buông bờ lặng gió ru êm
Thuyền xuôi buổi ấy người xa mãi
Duyên lỡ xót lòng chạnh thức đêm.

Nghịch:

Đêm thức chạnh lòng xót lỡ duyên
Mãi xa người ấy buổi xuôi thuyền
Êm ru gió lặng bờ buông liễu
Héo rũ sen tàn hạ gọi quyên
Em hỡi tủi xưa tình lại nhớ
Phận ơi buồn cũ mộng thêm phiền
Thềm in bóng lạnh trăng hờ hững
Đêm thức chạnh lòng xót lỡ duyên.

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

GIỌT LỆ THU


Duyên buồn lệ đổ mãi ngày đêm
Cảnh úa vàng thu lá rạc thềm
Phiền muộn nỗi theo đầy ngập ngõ
Quạnh hiu mùa rũ lặng chờ em
Quyên mòn mỏi vọng người thương vắng
Nguyệt hắt hiu về lối tỏa êm
Thuyền đợi bến trông ai lẻ bóng
Duyên buồn lệ đổ mãi ngày đêm.

Nghịch:

Đêm ngày mãi đổ lệ buồn duyên
Bóng lẻ ai trông bến đợi thuyền
Êm tỏa lối về hiu hắt nguyệt
Vắng thương người vọng mỏi mòn quyên
Em chờ lặng rũ mùa hiu quạnh
Ngõ ngập đầy theo  nỗi muộn phiền
Thềm rạc lá thu vàng úa cảnh
Đêm ngày mãi đổ lệ buồn duyên.

Tô Hoàng Nam

1 nhận xét:



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang