Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Nỗi Buồn Cô Phụ / Xướng : Cao Bồi Già


NỖI BUỒN CÔ PHỤ

Tiễn bước chân người một sáng đông
Mong ai má thắm đã phai hồng
Chiều hoen cúc rụng hoa đầu ngõ
Bến quạnh thuyền chờ kẻ cuối sông
Gối lẻ đêm cùng cơn lạnh bủa
Buồng đơn bóng với nỗi sầu đong
Tàn thu héo cả hồn cô phụ
Đếm lá vàng rơi, xót mộng lòng.

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

BUỒN TÀN THU


Phất phơ hôm sớm gió đầu đông
Lớt phớt rừng thu cố ráng hồng
Khói tỏa đầu non nhòe ngọn nắng
Sương sa cuối bến ảo bờ song
Hồn thu lưu luyến mầu mây nhạt
Xác lá mơ màng tiếng bước đong
Ngơ ngẩn tàn thu, chiều trở lạnh
Ngàn chim vút cánh, buốt se lòng !

Cao Bồi Già

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang