Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Soi Gương (Họa) / Xướng Cao Bồi Già



SOI GƯƠNG

Ngắm kỹ ai kìa quá giống ta !
Da nhăn, tóc bạc tựa ông già
Chân tay chậm chạp trông thê thảm
Dáng vóc gầy gò thấy xót xa
Cứ mãi nhìn đây cười lí nhí
Còn hoài ngó tớ nhẩm ê a
Thì ra hắn với mình là một
Khỉ thật ! vầy mà tưởng mắt hoa.

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:


TỰ NGẮM

Ngồi buồn tự ngắm cái thằng ta
Mới đấy, giờ sao hệt lão già
Cảnh cũ vương hồn như vẫn hiện
Người xưa hằn trí chửa hề xa
Tóc sương thẽ thọt: chiều rồi nhé...
Chân mỏi khua òm: trẻ nữa a !
Răng mất, răng còn cười méo miệng
Giật mình lại tiếc mãi đơì hoa !


Cao Bồi Già

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang