Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Hương Xưa / Xướng : Cao Bồi Già



HƯƠNG XƯA

Một chút hương thừa chợt thoảng rơi
Niềm xưa vẫn chửa nhạt men đời
Đầm đìa dưới gối làn sương rụng
Thấp thoáng bên thềm chiếc lá trôi
Gió cuốn hoài trơ nhành liễu rủ
Người đi mãi vắng nét môi cười
Khi nao chốn cũ mây tan hết
Để trả đêm vàng vẻ ngọc xôi.(*)

(*)Xôi: xôi ra. Truyện Kiều: “Càng xôi vẻ ngọc, càng lồng màu sen”

Nguyễn Gia Khanh

Bài xướng:

NGẮM LÁ THU RƠI

Rồi ra cũng phận   lá vàng rơi
Quá lắm tàn thu ,khép lại đời
Sức dạ  nào lôi canh thoái bước
Tháng ngày đố cưỡng khắc ngừng trôi
Trường đời  vụng vở  , nhay lòng nuối
Đoản phận  tròn   vai ,đẹp nụ cười
Xanh biếc trời cao hồn lãng đãng
Nghe thầm đâu đấy ,chốn …xa xôi!

CAO BỒI GIÀ


2 nhận xét:

  1. Sang thăm bạn đọc thơ xướng họa hay lắm. Chúc bạn ngày mới vui vẻ và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn chị đã sang thưm và để lại lời chia sẻ! Kính chúc chị tuần mới với nhiều niềm vui.

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang