Khôi Thanh - Nguyễn Gia Khanh Trân trọng kính chào và cảm ơn Quý độc giả đã ghé trang thơ ! Kính Chúc Quý độc giả nhiều sức khỏe và Hạnh Phúc !

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Có Một Nỗi Đau / Họa: Nhiều Tác Giả

Lời tác giả: Theo Báo Mới : Có 1 bà cụ 79 tuổi phải một mình nuôi 6 người con ngây dại, với mong ước có một bữa ăn no rồi cùng uống thuốc độc tự vẫn ! Ông cụ khi chết còn dặn bà :ông đã để giành một số thuốc ngủ mà mỗi lần đi khám bệnh bệnh viện đã cấp, khi nào bà yếu không thể nuôi các con nữa thì cho chúng uống !

Xướng họa :
Nguyễn Gia Khanh / Sông Thu, Phạm Kim Lợi, Như Thu, Trần Lệ Khánh, Lý Đức Quỳnh, Thy Lệ Trang,Hạ Thái, Cao Bồi Già, Trần Như Tùng, Phạm Duy Lương,
Minh Thúy, Phan Tự Trí, Nguyễn Văn Lan


CÓ MỘT NỖI ĐAU
(Thủ vĩ ngâm)

Có nỗi đau nào sánh thế không ?
Sinh ra tám đứa, sáu người khùng
Dây thừng mẹ trói chân con dại
Thuốc ngủ cha dành kiếp chó xong
Xót cảnh thê lương đè phận hẩm
Thương đời nghiệt ngã giáng lưng còng
Than ôi ! thử hỏi trong nhân loại
Có nỗi đau nào sánh thế không ?

Nguyễn Gia Khanh

Các bài họa :


1.CẢNH KHỔ TRẦN GIAN
(Thủ vĩ ngâm )

Cảnh khổ trần gian có biết không ?
Mẹ già chăm sóc sáu con khùng
Nắng mưa dầu dãi, thân teo tóp
Gánh nặng bi thương, dáng vẹo còng
Chẳng nỡ lìa đời riêng kiếp hẩm
Muốn liều tự vẫn cả nhà xong
Hỏi người đương chức nơi vùng ấy
Cảnh khổ trần gian có biết không ?

Sông Thu


2.GIỌT LỆ LƯNG TRÒNG

( Thủ vĩ ngâm )

Ai ơi, có hiểu cảnh này không ?
Ngơ ngác đàn con mấy đứa khùng
Gia cảnh thế kia sao khỏi  nhục
Cuộc đời đã vậy cũng như không
Anh em kẻ giúp nồi cơm dẻo 
Làng xóm người cho mớ cá còng
Giọt lệ lưng tròng nhìn cảnh ấy
Ai ơi, có hiểu cảnh này không ?

Phạm Kim Lợi

3.CÁM CẢNH...
(Thủ vĩ ngâm)

Một đời bạc phước ngẫm buồn không ?
Sáu đứa con yêu mắc bệnh khùng !
Xum họp gia đình mơ có thể ?
Xa lìa bọn trẻ đoán rằng xong !
Thuốc đưa bà vợ thêm lời trối
Dây quấn đôi chân ngỡ chiếc còng
Cám cảnh dương trần hoen ngấn lệ !
Một đời bạc phước ngẫm buồn không ?

Như Thu

 4.HỎI..?

Chính quyền nhà nước biết hay không..?
Xin giúp lão bà giúp kiếp khùng !
(Rút ruột nhiều tên chôm bạc tỷ
Đầy mâm bao kẻ nuốt tiền xong...)
Bần cùng một mẹ nuôi con bịnh
Điên dại sáu con dựa mẹ còng !
Nhà Báo lên trang nêu cảnh khổ...
Nhiễu điều gương phủ...cứu người không..?

Trần Lệ Khánh

5.QUAN TRÊN CÓ THẤU
(Thủ vĩ ngâm)

Quan trên có thấu khổ dân không?
Một mẹ già nuôi sáu đứa khùng
Sức yếu ngày qua còn mãi gượng
Hơi tàn phút cuối chết cùng xong*
Neo đơn giữ phận lòng chưa thỏa
Côi cút gìn thương bóng đã còng...
Tham nhũng tiền muôn bè lợi nhóm
Quan trên có thấu khổ dân không?

Lý Đức Quỳnh

6.KÊU GỌI...
(Thủ vĩ ngâm)

Qúy ngài cao cấp biết gì không?
Mẹ góa nuôi đàn trẻ khật khùng
Bảy chín nhọc nhằn đôi gánh nặng
Một đời còm cõi tấm thân còng
Ông to bớt nhậu...cho là đủ
Bà lớn nhịn qùa...giúp cũng xong
Xã hội đang trông chờ các bác
Qúy ngài cao cấp biết gì không?

Thy Lệ Trang


7.CÓ MỘT XỨ…TIÊN
(Thủ Vĩ Ngâm)

Xứ nào lắm nỗi khổ vầy không?
Bị bức dân đen muốn phát khùng
Giữ đất, lính “quen” càn kiếp…mạt
Ra khơi, tàu “lạ” bắn đời …xong
Nhiễm ô vô kể người cam hứng
Oan ức bao nhiêu kẻ bị còng
Che mắt, bịt tai quan chả biết
Xứ nào lắm nỗi khổ vầy không?

CAO BỒI GIÀ

8.BỂ KHỔ MÊNH MÔNG
(Thủ Vĩ Ngâm)

Bể khổ mênh mông lấp nổi không !
Đau thương tang tóc dẫn nên khùng.
Mẹ đà kém sức làm nan đươc
Cha dẫu xuống mồ chết chẳng xong.
Ma quỷ hoành hành luôn tạo ác
Lê dân ngắc ngoải mãi mang còng.
Chỉ cười Di Lặc làm chi được
Bể khổ mênh mông lấp nổi không ?

Trần Như Tùng

9.DUYÊN
(Thủ Vĩ Ngâm)


Duyên từ kiếp trước phải vầy không ?

Chật tổ toàn sinh những dại khùng
Một thuở tham tàn chừng đã lắm
Bao đời tủi nhục chửa nào xong
Bao dung, rộng lượng thì thanh thản
Hiểm độc, căn cơ ắt khổ còng
Chớ hận chi đời, xem bản ngã. !
Duyên từ kiếp trước phải vầy không ?

Phạm Duy Lương


10.MỘT PHẬN ĐỜI
(Thủ Vĩ Ngâm)

Thảm cảnh nào ai có biết không ? 
Trời cao đoạ lạc những em khùng 
Hét la...bà Mẹ nhìn đau nhục 
Đập quậy ...ông Cha muốn chết xong 
Bất dĩ cả nhà chờ bát gạo 
Phải đành lũ trẻ đợi chân còng 
Đau thương nghiệp nạn oan khiên gánh 
Thảm cảnh nào ai có biết không ? 

Minh Thúy

11.KÊU TRỜI CÓ THẤU ?
(Thủ vĩ ngâm)

Kêu trời cao lắm thấu cho không: 
Cả sáu người con chịu cảnh khùng 
Tựa thú "dại dần" phơi kiếp tận
Như ma khôn hết rũ đời xong
Trước chồng khổ bám theo về hố
Nay vợ đau đeo mãi đến còng
Thà chết cả nhà mong giải thoát !
Kêu trời cao lắm thấu cho không ?

Phan Tự Trí

12.NỖI ĐAU TRẦN THẾ

Nỗi đau trần thế có buồn không?
Con cái sinh ra sáu đứa khùng
Suốt tháng canh nhà nhưng chẳng được
Quanh năm giữ cổng vẫn không xong
Thương cha vất vả thân gầy guộc
Xót mẹ giải dầu dáng vẹo còng
Xin hỏi ông trời sao nỡ vậy
Nỗi đau trần thế có buồn không?

 Nguyễn Văn Lan


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang