Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Như Làn Khói Thoảng / Xướng: LienNguyen



NHƯ LÀN KHÓI THOẢNG

Thuyền nào chẳng lụy một dòng sông
Gối mộng ai chưa trải nhạt nồng
Bởi nhớ bao người không lượt đợi
Vì yêu mấy kẻ chả lần mong
Hồn đơn để lạnh từng đêm trắng
Gió cả càng đau trận bụi hồng
Ngẫm cuộc trăm năm đà bấy chốc
Tình như khói thoảng giữa hư không.


Nguyễn Gia Khanh

Bài họa:


TÌNH TRONG NẮNG HẠ

Vạt nắng ban chiều phủ bến sông
Mùi hoa phảng phất tỏa hương nồng
Bao mùa lá đổ thầm chờ đợi
Mấy thuở trăng chìm lặng ngóng trông
Những lúc đau buồn cay mắt lệ
Rồi khi khốn khổ nhạt môi hồng
Ôm hoài kỷ niệm hằng lưu luyến 
Để nỗi u sầu một khoảng không.

LienNguyen 

2 nhận xét:

  1. Cám ơn bạn KHANH đem bài thơ lên entry. Chúc bạn luôn vui khỏe, an lành và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn chị đã sang thăm, Chúc chị luôn vui và dạt dào ý thơ!

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang