Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Thơ vui:Bạc Đời / Họa: Nhiều tác giả



BẠC ĐỜI

Thương mình thi sỹ, khổ chao ôi!
Bạc thiếu mà dư món…bạc đời
Có  bữa sờ bâu  cười  thật  đã
Không tiền đến chợ ngắm chơi thôi
Toan tìm mảnh áo mang vừa được
Định đổi chồng thơ gạn chẳng rồi
Chặc lưỡi đừng leo ngôi Chúa Chổm
Nên đành nước bọt nuốt cho trôi.

Nguyễn Gia Khanh

Các bài họa:

Như Thị, Lý Đức Quỳnh, Huy Phương, Phan Tự Trí, Cao Bồi Già, Phạm Duy Lương, Phạm Kim Lợi, Trần Lệ Khánh, Như Thu, Sông Thu, Minh Thúy, Trần Như Tùng, Thanh Hòa, Thy Lệ Trang, Liêu Đình Tự
1.BUÔN CHỮ
(Họa tá vận)

Quê mình mặc khách quá trời ôi!
Chỉ biết tung hê để sống đời
Văn học hội viên chen phải tới
Thi đàn lều nhóm lấn chưa thôi
Cùng đường trước tác kê không xuể
Một ngõ bút danh kể nỏ rồi
Cái mũi vô duyên đò nước mắm*
Lềnh bềnh chữ nghĩa thả nào trôi

Như Thị
* Ngán cho cái mũi vô duyên, 

Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An.

(Ngụ ý : Câu thơ thi xã hôi như thuyền chở nước mắm của Nghệ An)
Cao Bá Quát
Tương truyền trong thời gian làm một chức quan nhỏ ở Bộ lễ, tác giả được xem thơ của một thi xã do nhiều thi sĩ chủ trương: Tùng Thiện Vương Nguyễn Phúc Miên Thẩm con của Vua Minh Mạng, Hà Tôn Quyền,... ông Cao Bá Quát lắc đầu, bịt mũi và ngâm hai câu này.

2.KHỔ QUÁ ÔI !

Nghĩ thấy thương mình khổ quá ôi !
Lửng lơ hiểm họa mãi trên đời
Tiền ra chợ cậy thằng buôn đểu
Bạc đến quan nhờ lại nhũng thôi
Chủ bị làm sai tòa luật xử
Tớ không hành đúng lỗi xin rồi
Biển trời sông núi,cùng ô nhiễm
Kể cả bạn vàng gặm chẳng trôi !

Lý Đức Quỳnh

3.THIẾU BẠC KHÔNG LO

Nước chảy bè trôi… ừ cứ trôi!
Làm người tử tế khó không thôi.
Ra đường chịu lép thằng ngất ngưởng
Xuống chợ mua chi rặt của ôi.
Ngồi họp đã toan im lặng thế
Bầu sai cũng gật quách cho rồi.
Thương nhau xin nhớ lời cha dặn
Thiếu bạc không lo, sợ bạc đời.

Huy Phương

4.GIẢI CỨU

Quá tội nông bần để thịt ôi ! 
Hỏi ai tắc trách chuyện muôn đời
“Uyên nghi” kiện mãi còn chi nữa
“Vũ cẩn” kêu hoài cũng rứa thôi
Cảnh tượng môi trường ô nhiễm đó
Bức tranh sinh thái ố hoen rồi
Đìu hiu chợ vắng người mua gọi
Giải cứu phen này liệu có trôi.

Phan Tự Trí

5.ĐEN PHẦN

Thân tớ ngẫm hoài bạc quá ôi!
Hên may ước mãi, vẫn đen đời
Chẳng vay mà khổ không hề thoát
Ấy nợ sao oằn chả chịu thôi…
Rượu đắng đành chiêu, chiêu đến …cạn
Thơ cay tự nuốt, nuốt cho…trôi
Năm mươi đà quá, tri…thiên mệnh
Phận thế cười văng, chấp nhận rồi!

CAO BỒI GIÀ

6.KHÓ THỂ TRÔI


Nhặt chữ, quên trà, để nước ôi
Còn thêm ướp mộng đổi thay đời
Mai, đào lặng bóng, oanh hờ hững
Gió,bụi chen đường, bướm giục thôi
Mấy ngõ son, vàng đâu thắm nữa
Từng xâu sỏi, đá cũng no rồi
Ôm lòng bút mực thêm phờ phạc
Có đặng chi mà khó thể trôi !

Phạm Duy Lương


7.CẦM LÒNG

Chạnh nghĩ mình sao mãi .. hỡi ôi !
Nửa đời bươn trải suýt toi đời !
Nhà neo, gối mỏi  mà đành vậy
Bạc thiếu, tay chùng cũng thế thôi
Lúc trước ruổi rong cay mắt lắm
Bây chừ nhếch nhác  khổ thân  rồi
Nay tròn mười bốn năm tai biến
Bút họa cầm lòng  thấy bóng  trôi !

Phạm Kim Lợi

8.VÔ ĐỀ

Hữu thân hữu khổ phớt than ôi !
Vui được sinh ra sống cõi đời.
Như tán tùng cao chào gió gọi
Tựa mình trúc thẳng đón trăng thôi.
Bàn tay nhân ái luôn chia lại.
Khối óc từ bi mãi sẻ rồi.
Đã bước xuống thuyền theo định hướng.
Vững lòng chèo chống vượt dòng trôi.

Trần Lệ Khánh

9.TỦI PHẬN !

Ai biểu ta nghèo thật chán ôi !
Nhiều đêm trăn trở khó yêu đời !
Thèm thuồng ít món nào mua được
Qua lại vài lần chỉ ngắm thôi
Xuống bếp bưng nồi, cơm cạn sạch !
Kéo ngăn tìm bút, mực khô rồi !
Hôm rày gắng nhịn trông qua bữa 
Khuây khỏa dăm vần ý cũng trôi...


Như Thu

10.VỀ VỚI THƠ

Văn chương bỏ mặc để thiu ôi
Bút nghẽn, mực khô...chán mớ đời 
Nghe nhạc xem phim hoài... ngán thật !
Ngắm hoa vãn cảnh mãi... nhàm thôi !
Tâm hồn trống vắng như đang thiếu...
Lòng dạ sầu tư tựa đã rồi....
Chợt nhớ bạn bè, câu xướng họa
Nguồn thơ lai láng lại êm trôi.

Sông Thu

11.TẬP LÀM THƠ

Nặn mãi câu thơ khó quá ôi 
Ước chi học hỏi tự lâu đời 
Ý bay trên núi cao mây quá
Chữ lặn dưới sông tối dạ thôi 
Văn trải chân trời sao tuyệt thế
Thi dàn góc biển lại mê rồi 
Từng ngày kiên nhẫn niềm say thích 
Đã thấy niêm vần cũng tạm trôi 

Minh Thuý 

12.ĐAU QUÁ , ÔI !

Huynh còn nước bọt dẫn cơm trôi
Hẳn đã hơn ta gấp mấy rồi
Họng cứ khô ron không hết hự
Miệng thì đắng ngắt chẳng cho thôi.
Tham sài thịt bẩn giành đau ruột
Khoái ẩm rượu hoang kiếm khổ đời
Xó phản lơ mơ chờ phán xét
Cái mồm tệ quá , ối thân ôi !

Trần Như Tùng


13.NẶNG NGHIỆP

Gan  góc làm lơ tiếng ỉ ôi
Gạo đong mỗi bữa đã quen rồi
Cái nghèo đầy đủ không dư quá
Nỗi khổ mênh mông khá đủ thôi
Lắm bận chèo kheo chờ chuyển kiếp
Nhiều khi lơ lửng tưởng qua đời
Nghiệp còn nặng lắm sao đi nhẹ ?
Phó mặc trần gian ,cứ thế trôi.

Thanh Hoà

14.ĐỜI NAY
(Bát vận)

Hai chữ luân thường thấy hỡi ôi !
Đua chen danh lợi sớm hư đời
Tiền dư lắm cảnh nhân tâm đổi
Bạc thiếu bao nhà đạo nghĩa trôi
Kẻ bán tình yêu xây nghiệp mới
Người đem tiết hạnh dựng cơ rồi
Một đàn con trẻ trong tăm tối
Quay giữa đường trần nghiệt ngã thôi !

Thy
Lệ Trang



15.NGẪM ĐỜI

Ngẫm cảnh dương trần khổ quá ôi!
Miếng cơm manh áo đổi thay đời
Vết nhăn trên mặt hoài thêm rõ
Nét sạm màu da mãi chẳng thôi
Danh lợi bon chen trò ngán ngẩm
Nghĩa nhân ruồng bỏ chuyện lâu rồi
Tình thân rẻ rúng trong bần phú
Đạo lý xem thường mặc cứ trôi.

Liêu Đình Tự





2 nhận xét:

  1. Gửi huynh bài họa muộn, chúc huynh sức khỏe dạt dào thi hứng!

    NGẪM ĐỜI

    Ngẫm cảnh dương trần khổ quá ôi!
    Miếng cơm manh áo đổi thay đời
    Vết nhăn trên mặt hoài thêm rõ
    Nét sạm màu da mãi chẳng thôi
    Danh lợi bon chen trò ngán ngẩm
    Nghĩa nhân ruồng bỏ chuyện lâu rồi
    Tình thân rẻ rúng trong bần phú
    Đạo lý xem thường mặc cứ trôi.

    Liêu Đình Tự

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn huynh đã sang góp bài họa hay,GK xin đưa lên trang chính và pots trên trang THƠ XỨ GAY, mời huynh xem nhé!
      Trân trọng!

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang