Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

HẠ BUỒN


HẠ BUỒN


Ta về nhặt sắc phượng xưa rơi
Tìm lại ngàn mơ thuở chói ngời.
Xếp cánh tàn hoa hương ngỡ thoảng,
Soi dòng lưu bút mực dường tươi.
Trao bao thương nhớ bao chờ đợi,
Nhận mấy buồn đau mấy khóc cười.
Đếm xác ve vùi trên lối cũ,
Biết lòng ai đó có còn vui ?

Nguyễn Gia Khanh


2 nhận xét:

  1. Đọc bài thơ , FanlongLQT cũng buồn lây rồi . Ôi ! "TRAO BAO THƯƠNG NHỚ BAO CHỜ ĐỢI . NHẬN MẤY BUỒN ĐAU MẤY KHÓC CƯỜI .ĐẾM XÁC VE VÙI TRÊN LỐI CŨ...." .NÊN LÒNG AI CŨNG HẾT NIỀM VUI !
    Bài thơ thật tuyệt vời , nói hộ nỗi lòng bao thi nhân mặc khách.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không ngờ ở độ tuổi "cổ lai hy" mà huynh vẫn còn xao xuyến trước xác ve, màu phượng rũ! ...Cảm ơn huynh đã đồng cảm cùng GK !

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang