Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

HẠ TÀN


HẠ TÀN
(Thuận- nghịch độc)


Tàn hạ tiễn đưa sắc phượng hồng
Luyến lưu chiều tím để ai trông
Chan chan mắt mỏi mong hoài bạn
Vợi vợi thu xa xót mãi lòng
Giàn thắm lại khoe hoa trước ngõ
Bóng thưa dần lặng cuốc bên sông
Khoan hò tiếng vọng vang đây đó
Tràn ngập gió reo lúa mượt đồng.


Đọc ngược:

Đồng mượt lúa reo gió ngập tràn
Đó đây vang vọng tiếng hò khoan
Sông bên cuốc lặng dần thưa bóng
Ngõ trước hoa khoe lại thắm giàn
Lòng mãi xót xa thu vợi vợi
Bạn hoài mong mỏi mắt chan chan
Trông ai để tím chiều lưu luyến
Hồng phượng sắc đưa tiễn hạ tàn.

Nguyễn Gia Khanh



Mời vào đây để xem bài thơ này trê Góc thơ Đường - Đất Đứng:










2 nhận xét:

  1. Bài thơ thuận nghịch độc hay lắm anh ạ ,Rất xuất sắc cả từ, ngữ, nghĩa đều hay cả bái phục anh đó . ĐHL

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn ĐHL lại ghé thăm, và đã cho NGK lời khích lệ , bạn (cho phép tôi được gọi thế) có thể vào "ngôi nhà" thứ 2 của NGK để "dùng" riêng món "thuận Nghịch" : thuannghichngk.blogspot.com
      Cảm ơn bạn và chờ những cảm nhận rất quý của bạn!

      Xóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang