Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013


VƯỢT CÕI PHÙ SINH

Vượt cõi phù sinh trải dặm xa
Chân lê đã thẹn với sơn hà
Chữ tình mấy nặng ôm không nổi
Cuộc thế bao dài bước chửa qua
Thơ cạn bút nghiên dường xót tủi
Mộng tan vàng đá ngỡ phai nhòa
Huyễn mơ nửa kiếp trêu ta mãi
Cười gượng vơi lòng khúc oán ca.

Nguyễn Gia Khanh

Bài họa:

ĐƯỜNG ĐỜI

Đường đời mỗi nẻo ghập ghềnh xa
Đã biết chon von với thác hà
Mấy dặm điệp trùng chân sải bước
Muôn ngàn dông tố bóng từng qua
Nửa đời cơm áo luôn đeo nặng
Một túi văn thơ vẫn nợ nhòa
Quẳng gánh tương tư sầu nhẹ bớt
Thế gian ai nhớ bản tình ca…?


Ngọc Tình

1 nhận xét:

  1. Cảm ơn chị Ngọc Tình đã gửi bài họa chất chứa nỗi niềm .Hy vọng sự đồng cảm đó của chị luôn chia sẻ cùng GK .
    Mến!
    NGK

    Trả lờiXóa



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang