Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

VU LAN BUỒN / Họa: Phương Hà



VU LAN BUỒN

Sùi sụt ngâu buồn giọt rắc rây
Vu Lan lạnh lẽo ánh trăng gầy
Mẹ đi mấy chốc mờ nhân ảnh
Thỏ lặn bao mùa quạnh bóng mây
Cau tủi vườn trơ màu úa nhạt
Lòng đau mắt đẫm lệ vơi đầy
Ngùi trông trầu rụng bên thềm vắng
Biết thuở nào nguôi được nhớ đây ?

Nguyễn Gia Khanh


Bài họa:


LÒNG MẸ

Tơ trời ai để lọt qua rây
Từng sợi vây quanh dáng mẹ gầy
Khắc khoải hằng đêm nhìn góc bếp
Thẫn thờ mỗi buổi ngóng chân mây
Thương chồng nguyện ước chưa tròn vẹn
Xót cháu nồi cơm chẳng được đầy
Sinh kế lo toan, con tứ tán
Bao giờ mới đủ mặt về đây ?!


Phương Hà


CÔ ĐƠN

Nửa khuya lắc rắc hạt sương rây
Tựa cửa, cô đơn chiếc bóng gầy
Lá rụng xạc xào rơi trước ngõ
Trăng soi nhoà nhạt ẩn trong mây
Nghiêng bình trà cạn, lòng chua xót
Nhìn cánh hoa khô, lệ thấm đầy
Nhật ký nhện giăng, nằm lặng lẽ
Nỗi niềm chia sẻ với ai đây ?

Phương Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang