Ta về nhặt tiếng lòng rơi - Vớt vầng trăng khuyết tìm lời tri âm - Lắng nghe dĩ vãng ru thầm - Gom đầy kỷ niệm, ươm mầm yêu thương !

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

CANH DÀI


CANH DÀI
(họa bài “Nửa Khuya”của Phương Hà)

Buồn đâu giăng đến ngả nghiêng trời,
Sương lạnh canh dài lả chả rơi.
Bên gối đêm nay vò mộng lẻ,
Dưới trăng ai đó bước tình đôi ?
Xót xa lệ rỏ làn môi héo,
Run rẩy tim choàng mảnh áo tơi.
Một kiếp đào hoa vui mấy chốc,
Ba sinh bao nữa , mới cho nguôi ?

Nguyễn Gia Khanh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét



CẢM ƠN QUÝ VỊ & CÁC BẠN ĐÃ ĐỂ LẠI LỜI NHẬN XÉT !

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang